Giọng Dương Mỹ nhỏ, đặc biệt lanh lảnh ch.ói tai, những bán hàng gần đó đương nhiên đều thấy. Sắc mặt họ lập tức sa sầm, trừng mắt Dương Mỹ: “Cô bé nhỉ, đây đều là đồ nhà buôn bán nhỏ lẻ, chính chúng cũng ăn, ăn ? Cô chê bai thì cũng chẳng ai ép cô mua.”
Thời đại buôn bán chú trọng nhất là sự chân chất, đặc biệt là các loại đồ ăn vặt, cơ bản đều là tay nghề gia truyền, sạch sẽ vệ sinh đầy đặn, cũng chẳng kiếm bao nhiêu tiền, chủ yếu lấy công lãi mưu sinh qua ngày.
dù thế nào thì cũng thể chấp nhận việc bôi nhọ như .
Dương Điệu thừa Dương Mỹ luôn tự cho là thành phố, coi thường chốn quê mùa . Trước Dương Mỹ cũng ít lấy phận đó để chê bai đủ thứ mặt cô. cô ngờ Dương Mỹ dám la toáng lên mặt bàn dân thiên hạ như .
Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của những bán hàng xung quanh, Dương Điệu chỉ thấy hổ vô cùng, kéo Nguyễn Kiều Kiều ngay để tránh vạ lây ánh khinh bỉ.
Nguyễn Kiều Kiều sợ. Cô từ nhỏ lớn cưng chiều chuyện đùa. Tuổi cô vốn nhỏ, xinh xắn đáng yêu, vẻ ngoài non nớt đáng lẽ đang học tiểu học, giờ lọt thỏm giữa đám học sinh cấp ba nên càng thêm nổi bật vẻ kiều nộn.
Cái miệng nhỏ ngọt ngào, giọng mềm mại cất lên khiến ánh mắt của bán hàng bên cạnh dịu .
“Thím ơi, cháu cái , cái bán thế nào ạ?” Nguyễn Kiều Kiều chỉ món bánh nếp chiên đường (đường du ba ba). Những chiếc bánh tròn vo đang lăn lộn trong chảo dầu thơm phức, ngọt ngào khiến cô nuốt nước miếng ừng ực, vẻ thèm thuồng.
Với bán hàng, vẻ mặt thèm thuồng của cô bé chính là sự khẳng định nhất cho tay nghề của , giọng ngọt ngào lanh lảnh gọi một tiếng "thím", mặt bà bất giác nở nụ : “Cô bé nếm thử ? Một hào hai cái, ngọt dẻo ngon tuyệt, ngon thím lấy tiền.”
Nguyễn Kiều Kiều hỏi những phía : “Các ăn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1107-ke-an-nho-o-dau-that-dang-thuong-1.html.]
“Kiều Kiều tự mua ăn , bọn đằng mua mì lạnh xào.” Nguyễn Lỗi . Con trai trời sinh mấy hứng thú với mấy món ngọt dẻo .
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, với bán hàng: “Vậy thím ơi, cho cháu bốn cái ạ.” Cô và Dương Điệu mỗi hai cái.
“Được .” Bà chủ cô bé ngoan ngoãn đáng yêu, trực tiếp vớt năm cái, : “Các cháu năm , thím tặng thêm một cái, vặn mỗi một cái nhé.”
“Cháu cảm ơn thím ạ.” Nguyễn Kiều Kiều tít mắt. Vì bánh nếp chiên đường khá nóng, thể cầm bằng giấy gói nên dùng xiên tre. Với khác bà chủ xiên hai cái một que, nhưng với Nguyễn Kiều Kiều bà cẩn thận xiên năm que tre riêng biệt.
Bà chủ cầm từng que đưa cho từng . Đến cuối cùng, ngoại trừ Dương Mỹ thì ai cũng một cái.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Có thể tưởng tượng sắc mặt của Dương Mỹ lúc khó coi đến mức nào. Nguyễn Kiều Kiều cầm chiếc bánh của tay, sắc mặt Dương Mỹ, tính toán xem khả năng đưa qua sẽ hất là bao nhiêu phần trăm, cuối cùng quyết định nữa, tự ăn ngon lành.
“Không ngờ vị cũng khá đấy chứ.” Nguyễn Lỗi c.ắ.n vài miếng là hết sạch, cứ tưởng thứ đồ dính dính khó ăn, ngờ cũng phết.
“Chứ còn nữa, trai trẻ, đây là tay nghề mười mấy năm của chúng đấy, ai ăn thấy chê bao giờ.” Bà chủ tươi như hoa, giọng điệu đầy tự hào.
Cuối cùng Nguyễn Lỗi mua thêm bốn cái nữa để chia ăn với Lục T.ử Thư. Còn về phần Dương Mỹ, coi như thấy ánh mắt thèm thuồng của cô . Dù cũng chê bai cái nơi nhỏ bé , cũng chẳng dại mà chuốc lấy sự khó chịu .