Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1106: Phùng Điềm (12)

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:14:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phùng Điềm? Các quen Phùng Điềm ?”

 

Dương Mỹ vốn dĩ đang lẽo đẽo theo bắt chuyện với nhóm Nguyễn Lỗi, nhưng ba trai chẳng ai thèm để ý đến cô . Cô đành chạy theo hai cô gái , đuổi kịp thì thấy câu đó liền hỏi ngay.

 

Lần Nguyễn Kiều Kiều : “Cậu Phùng Điềm ?”

 

Thấy Nguyễn Kiều Kiều chuyện với , Dương Mỹ vô thức ưỡn n.g.ự.c, cảm giác ưu việt của thành phố trỗi dậy. Cô khẽ hừ nhẹ một tiếng, gật đầu: “Đương nhiên là , bọn tớ đều là Trường Lĩnh mà.”

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng Phùng Điềm là Trường Lĩnh, cô quen bạn ở đó mà.

 

Chỉ là cô ngờ Dương Mỹ quen Phùng Điềm. Cô chợt nhớ lúc xem danh sách lớp, Dương Mỹ hình như khựng một chút, lẽ là do thấy tên Phùng Điềm?

 

Tuy nhiên thái độ kiêu ngạo của Dương Mỹ, Nguyễn Kiều Kiều chẳng còn chút hứng thú nào hỏi thêm. Quen thì liên quan gì đến cô, cô kéo tay Dương Điệu tiếp, vẻ mặt quan tâm.

 

Dương Mỹ câu đó xong là để chờ Nguyễn Kiều Kiều hỏi tiếp, ai ngờ xong chẳng thèm hỏi han gì. Cô ba trai phía . Hứa Tư ngay Nguyễn Kiều Kiều, ánh mắt dán c.h.ặ.t bóng lưng cô bé như thể trong mắt chỉ cô. Còn Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư thì đang chuyện phiếm câu câu chăng, rõ ràng cũng chẳng ai quan tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1106-phung-diem-12.html.]

Chẳng ai coi cô , một thành phố chính hiệu gì cả.

 

Dù họ gì, nhưng Dương Mỹ mạc danh cảm thấy tủi nhục. Trong lòng khó chịu, cô dậm chân, ấm ức tiếp: “Trước học cùng lớp với tớ, thành tích bằng tớ . Tớ chuyển về đây là do bố chuyển công tác, còn tại chuyển đến đây nữa.”

 

Nói câu , cô còn theo bản năng liếc nhóm Hứa Tư, chờ họ hỏi xem thành tích của cô thế nào. rõ ràng chẳng ai ý định đó, thậm chí một ánh mắt cũng thèm bố thí cho cô , chỉ Nguyễn Kiều Kiều nhàn nhạt đáp một tiếng “À”.

 

Chính tiếng “À” hờ hững đó khiến Dương Mỹ tức đến đỏ mặt, chỉ là trời đang nắng gắt nên khác nhận mà thôi.

 

Dương Điệu vẫn tiếp tục chủ đề lúc : “Nhà xảy chuyện gì? Có bao giờ ?” Mới khai giảng mà bỏ về, chắc chắn là chuyện lớn.

 

Lòng Nguyễn Kiều Kiều nặng trĩu: “Chắc tạm thời , trai qua đời.” Câu Nguyễn Kiều Kiều ghé sát tai Dương Điệu nhỏ, xung quanh ồn ào nên Dương Mỹ cách một đoạn thấy. Cô ấm ức liếc hai , nhưng hạ xuống hỏi, chỉ đành căng tai cố xem Dương Điệu gì.

 

chuyện như thế , Dương Điệu ngoài việc tỏ kinh ngạc và đồng cảm thì còn gì nữa, nên cô cũng im lặng, chỉ vỗ vỗ mu bàn tay Nguyễn Kiều Kiều an ủi chuyển chủ đề.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Dương Mỹ chếch phía họ, thấy hai rõ ràng đang cô lập , sắc mặt càng thêm khó coi. Khi cả nhóm đến phố ăn vặt, thấy những hàng quán bán đồ chiên rán hoặc đồ ăn vặt thủ công bày la liệt, cô cất giọng lanh lảnh đầy vẻ ghét bỏ, to đến mức cả phố đều thấy: “Tớ bao giờ ăn ở những chỗ thế , đồ ở đây ăn đấy?”

 

 

Loading...