Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1104: Phùng Điềm (10)

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:14:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đừng đến chín em nhà họ Nguyễn còn rén, ngay cả loại dã thú như Tiểu Bạch cũng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

 

Hiện tại gì cả, chỉ dùng đôi mắt màu lục bảo lạnh lùng quét qua bọn họ một lượt, đám thiếu niên liền cảm thấy từ đáy lòng dâng lên một luồng khí lạnh, bất giác chôn chân tại chỗ, dám buông lời ngông cuồng nữa.

 

Ngược , cả đám xúm đỡ tên Nguyễn Lỗi đ.ấ.m ngã dậy.

 

Đối phương cũng là một thiếu niên trạc tuổi, cắt đầu đinh, bên thái dương một vết sẹo mờ, mu bàn tay còn xăm hình gì đó rõ, ánh mắt mang theo vài phần hung ác, rõ ràng dạng dễ chọc.

 

Cậu bạn bè đỡ dậy, l.i.ế.m l.i.ế.m răng, đó nhổ toẹt một bãi nước bọt sang bên cạnh. Có lẽ cú đ.ấ.m của Nguyễn Lỗi mạnh tay nên trong bãi nước bọt lẫn chút m.á.u tươi.

 

Cậu liếc bãi nước bọt, Hứa Tư, cuối cùng ánh mắt quét qua Nguyễn Lỗi và Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nguyễn Kiều Kiều lập tức thẳng lưng, lúc thể để mất khí thế !

 

Cứ tưởng sắp xảy một trận hỗn chiến, ai ngờ đối phương , gì cả, vác bộ bàn ghế lên vai bỏ . Đám bạn cùng đều ngẩn , nhưng nhanh cũng chạy theo . Khi cách gần hơn chút, Nguyễn Kiều Kiều còn thấy tiếng chúng bàn tán với , đại loại như "chẳng lẽ cứ thế tha cho bọn nó ".

 

Nguyễn Kiều Kiều len lén thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng ngày đầu tiên học đ.á.n.h chứ.

 

“Có thương ?” Hứa Tư đón lấy cái túi tay cô, kéo cô xoay một vòng kiểm tra.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu: “Còn ?” Vừa ôm cô lòng, nếu thương thì cũng chứ.

 

Sợ đập lưng, cô vội vàng kéo xoay , thấy lưng áo vết tích gì mới thở phào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1104-phung-diem-10.html.]

 

“Kiều Kiều, nãy mặt cho em là mà…” Nguyễn Lỗi bên cạnh giọng chua loét.

 

Nguyễn Kiều Kiều lập tức tươi như hoa, điều sang nũng: “Cảm ơn trai.” Ngừng một chút, cô đổi giọng: “Lần đừng xúc động như thế nữa, bên đông , nhỡ chúng đ.á.n.h thì .”

 

“Hầy, thể nào, trai em võ nghệ cao cường lắm, một chấp mười tên cũng .” Nguyễn Lỗi phẩy tay, vẻ mặt vô cùng tự tin: “Bảo vệ em thì dư sức.”

 

“Vâng , trai là giỏi nhất.” Nguyễn Kiều Kiều hùa theo dỗ dành , lấy một chai nước ngọt trong túi đưa cho Hứa Tư: “Anh Tư mau uống , trời nóng thế , đừng để cảm nắng.”

 

“……” Nguyễn Lỗi u ám Nguyễn Kiều Kiều ân cần với Hứa Tư. Giờ đến cả khen ngợi cũng qua loa thế ?

 

Trong lúc Nguyễn Lỗi còn đang gặm nhấm nỗi chua xót thì Lục T.ử Thư bên cạnh huých tay , : “Cậu thằng là ai ?”

 

“Ai? Nổi tiếng lắm ?” Nguyễn Lỗi hỏi.

 

Nguyễn Kiều Kiều cũng tò mò sang, ngay cả Hứa Tư cũng liếc mắt về phía .

 

Lục T.ử Thư bỗng nhiên cảm thấy chút tự hào vì nắm thông tin trực tiếp, ưỡn n.g.ự.c phổ cập kiến thức cho : “Tên đ.ấ.m tên là Tần Việt, là trùm sò trường trung học ở thành phố bên cạnh đấy. Nghe năm ngoái còn đ.á.n.h c.h.ế.t , nhưng nhà quan hệ mạnh nên vài ngày là thả . Có thể ở thành phố bên đó sống nổi nữa nên mới chuyển sang đây. À đúng , bố nó là Cục trưởng thành phố bên đấy.”

 

“Sao ?”

 

“Nghe bố tớ .” Lục T.ử Thư nhún vai.

 

 

Loading...