Cô gái đó cúi , hình như đang chuyện với trong xe. Không bên trong gì mà Nguyễn Kiều Kiều cách xa như vẫn cảm nhận hình cô gái loạng choạng một chút. Ngay giây , cô thụp xuống đất, vai run lên bần bật, trông như đang .
Tuy mới gặp hai nhưng thấy cô như , Nguyễn Kiều Kiều vẫn yên tâm. Cô với Thẩm Văn Tương một câu “chờ em chút”, chạy về phía cổng trường.
“Ơ , cô bé ơi, cô bé ơi, tiền nước ngọt trả kìa.” Ông chủ quầy tạp hóa gói xong nước ngọt cho Nguyễn Kiều Kiều, thấy thế liền gân cổ lên gọi. Khó khăn lắm mới gặp một cô bé hào phóng như , ông nỡ để mất mối ăn .
“Chú ơi đợi cháu một lát, lát nữa cháu ngay.” Nguyễn Kiều Kiều đầu hô lớn một tiếng.
Nhìn cách ăn mặc của Nguyễn Kiều Kiều là con nhà bình thường, ông chủ cũng yên tâm, sợ cô bé bùng tiền, ha hả đáp: “Được .”
Nguyễn Kiều Kiều chạy mất một phút mới tới cổng trường. Lúc Phùng Điềm xe đỡ dậy.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều chạy tới, cảnh giác kéo cô vì sợ xe là kẻ . Cô giành lấy Phùng Điềm, đỡ lấy bạn, lo lắng hỏi: “Điềm Điềm, thế?”
Phùng Điềm ngẩng đầu lên, Nguyễn Kiều Kiều liền thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô bạn.
“Kiều Kiều, Kiều Kiều…” Phùng Điềm mở miệng, nước mắt trào , đó ôm chầm lấy Nguyễn Kiều Kiều òa nức nở, đau đớn tột cùng: “Anh trai tớ mất , hu hu, trai tớ mất …”
Sắc mặt Nguyễn Kiều Kiều biến đổi. Thân hình nhỏ bé của cô cố gắng chống đỡ Phùng Điềm đang ôm lớn, cũng chẳng an ủi thế nào, chỉ đành luống cuống ôm bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1101-phung-diem-7.html.]
Phùng Điềm vẫn lớn, tiếng bi thương vô hạn. Nguyễn Kiều Kiều cô bạn ôm , trong lòng cũng dâng lên cảm giác đồng cảm, hốc mắt đỏ hoe, nhưng vẫn nên lời an ủi nào. Bởi vì loại chuyện , ngoài dù an ủi thế nào cũng vô dụng, ai thể chia sẻ nỗi đau cùng cô .
Phùng Điềm một lúc lâu mới nín, buông Nguyễn Kiều Kiều : “Kiều Kiều, tớ về đây.”
“Ừ, … nén bi thương nhé.” Nguyễn Kiều Kiều cuối cùng cũng chỉ thể một câu khô khốc như .
Phùng Điềm mím môi, xoay lên xe sự giúp đỡ của tài xế. Nguyễn Kiều Kiều bên ngoài theo chiếc xe rời , qua cửa kính xe, cô thấy dường như bạn …
“Kiều Kiều, em gì ở đây thế?” Nguyễn Lỗi và Lục T.ử Thư mỗi vác một cái bàn, tay còn xách một cái ghế, bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều hỏi.
Nguyễn Kiều Kiều đầu , vì ảnh hưởng bởi cảm xúc của Phùng Điềm nên mắt cô cũng đỏ hoe. Nguyễn Lỗi còn tưởng em gái bắt nạt, lập tức đặt cái bàn vai xuống đất, sắc mặt khó coi buông lời hung tợn: “Có thằng khốn nạn nào nhân lúc bọn ở đây bắt nạt em ? Nói cho , đ.ấ.m c.h.ế.t nó!”
Bên cạnh, Lục T.ử Thư cũng đặt cái bàn vai xuống, ánh mắt quan tâm cô, như thể chỉ cần cô một cái tên, họ sẽ lập tức đ.á.n.h .
Trong lòng Nguyễn Kiều Kiều cảm động vô cùng, dụi mắt : “Không , ai bắt nạt em cả. Là nhà Điềm Điềm chuyện, về .”
“À, là . Thế em cũng đừng đực ở đây chứ, khác va em thì .” Nguyễn Lỗi kéo cô về phía . Lúc học sinh đến nhập học đông, khiêng bàn ghế, kẻ xách hành lý, Nguyễn Lỗi sợ cô va .