Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1086: Kiều Kiều là thiếu nữ rồi (15)

Cập nhật lúc: 2025-12-28 08:14:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên dù sợ hãi, nhưng Tiểu Bạch vẫn nỗ lực duỗi thẳng cơ thể , đấu tranh đến cùng. Thế nhưng, chỉ chờ ánh mắt Hứa Tư lóe lên vẻ sắc bén, nó liền sợ đến mức rơi thẳng từ ban công xuống.

 

“Rầm” một tiếng, gây tiếng động nhỏ lầu.

 

“Tiếng gì ?” Dưới lầu, Thư Khiết và bà Nguyễn đang hỏi .

 

Nguyễn Kiệt cũng từ trong phòng , đầu tiên liếc ban công của Hứa Tư và Nguyễn Kiều Kiều đang kề , thấy gì cả, lúc mới xuống lầu.

 

“Nhiều năm như mà vẫn ngốc nghếch thế.” Nhìn Tiểu Bạch ngã chỏng vó lầu, Nguyễn Kiệt chẳng mấy hứng thú thu hồi tầm mắt, xoay về phòng .

 

“……” Tiểu Bạch.

 

Ai ngốc nghếch chứ!

 

Không thấy nó là đe dọa ?!!

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Tiểu Bạch lồm cồm bò dậy từ đất, đầu tiên vung đuôi quất cho Thịt Thịt đang ngây ngô bên cạnh một cái, ngẩng đầu ban công phòng Nguyễn Kiều Kiều. Cuối cùng cân nhắc mãi, nó tính toán nửa đêm sẽ lén bò phòng "tiểu khả ái" .

 

“Tiểu Bạch , mày đây một lát.” Bà Nguyễn ở cửa sân vẫy tay gọi Tiểu Bạch.

 

Tiểu Bạch lập tức uốn éo lướt tới.

 

“Tiểu Bạch, ngủ cùng giường với Kiều Kiều nữa, ?” Bà Nguyễn .

 

“!!!” Tiểu Bạch sốc nặng. Rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại nó mới ngoài mấy ngày mà trở về ai cũng bắt đầu ghét bỏ nó? Thậm chí cả bà nội mà "tiểu khả ái" vẫn luôn yêu quý cũng thích nó nữa? Chẳng lẽ con vật hổ nào khác chiếm mất vị trí của nó ?

 

Tiểu Bạch bà Nguyễn với ánh mắt đầy vẻ bi thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1086-kieu-kieu-la-thieu-nu-roi-15.html.]

 

Nhiều năm chung sống, bà Nguyễn đôi khi cũng thể hiểu ánh mắt của Tiểu Bạch. Thấy nó toát vẻ oán trách, bà liền giải thích: “Tiểu Bạch, sức khỏe của Kiều Kiều hiện tại , thể chất mày thiên hàn, cho cơ thể con bé. Tiểu Bạch hiểu chuyện như , nhất định thể hiểu mà đúng ?”

 

Được bà Nguyễn khen ngợi, Tiểu Bạch lập tức tan hết nỗi oán hờn, đung đưa cái đầu to liên tục, tỏ vẻ nó là loại rắn nuôi hiểu chuyện, giống cái loại rắn hoang dã bên ngoài.

 

Lúc lầu, Nguyễn Kiều Kiều cũng thấy tiếng động trầm đục , đang đỏ mặt ló đầu nhỏ ngoài xem, trực tiếp chạm mặt Hứa Tư trèo qua cửa sổ phòng.

 

Cô theo bản năng định dậy đóng cửa ban công, nhưng kịp lên, đôi chân dài của Hứa Tư bước trong.

 

“Giận ?” Hứa Tư bước tới cô hỏi, giọng mang theo sự cẩn trọng mà khác khó nhận .

 

Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu. Cô nào giận, chỉ là cảm thấy chút... mất mặt thôi. Chuyện hổ như , cô cũng tay.

 

“Vậy mở cửa?” Hứa Tư hỏi, tới bên mép giường.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Kiều Kiều vùi trong gối đỏ bừng. Tuy hổ vô cùng nhưng cô vẫn lí nhí : “Anh Tư, đừng như nữa.”

 

“Em chạm nước lạnh, xem sách .”

 

“!!!” Nguyễn Kiều Kiều mặt gối, giọng nghèn nghẹt : “Thế cũng cần giặt mà.” Bà nội và Thư Khiết đều ở nhà, cần đến lượt là con trai giặt cái đó cho cô.

 

Câu chút gây hiểu lầm.

 

Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy bà Nguyễn và Thư Khiết là phụ nữ giặt sẽ hơn, nhưng khi lọt tai Hứa Tư, thành địa vị của rớt xuống mức bằng ai, ai cũng thể chăm sóc cô, cần đến nữa.

 

Gần như ngay khi Nguyễn Kiều Kiều dứt lời, sắc mặt liền đổi, trở nên khó coi, sát khí lạnh băng toát từ gần như thể kìm nén .

 

 

Loading...