Khi Thư Khiết và Nguyễn Kiến Quốc vội vã đuổi tới bệnh viện, vặn những lời của bác sĩ, sắc mặt hai vợ chồng lập tức đổi.
“Mẹ, Kiều Kiều ?” Thư Khiết khựng một chút bước nhanh tới.
“Vẫn tỉnh, con bé đau suốt nửa ngày .” Bà Nguyễn trả lời.
Bà Nguyễn trao đổi qua loa với bác sĩ phòng bệnh thăm Kiều Kiều , để hai vợ chồng tiếp tục chuyện với bác sĩ. Càng , lòng Thư Khiết càng chùng xuống...
Khi Nguyễn Kiều Kiều tỉnh , bụng còn đau nữa.
Cô mở to mắt căn phòng xa lạ, cùng với các trai chật kín phòng, nhất thời ngơ ngác phản ứng kịp.
“Kiều Kiều tỉnh !” Thấy Nguyễn Kiều Kiều mở mắt, Nguyễn Khánh lập tức ngửa cổ gào lên một tiếng, đó Nguyễn Lỗi bên cạnh vỗ cho một cái: “Em gái đang bệnh, em gào cái gì mà gào, lớn thế mà học cách giữ yên lặng !”
Dạy dỗ Nguyễn Khánh xong, cúi xuống hỏi Nguyễn Kiều Kiều, cố tình hạ thấp giọng, vẻ đặc biệt dịu dàng: “Em gái, em tỉnh , bụng còn đau ?”
Nguyễn Lỗi mười lăm tuổi sớm trút bỏ vẻ mũm mĩm ngày xưa, giờ đây cao ráo mảnh khảnh, cũng là một soái ca. Tuy nhiên, việc gầy liên quan nhiều đến việc tập thể d.ụ.c , mà là năm lớp 8 tự nhiên gầy . Có lẽ do đến tuổi dậy thì, cơ thể bắt đầu phát triển chiều cao chứ phát triển chiều ngang nữa nên thoắt cái gầy trông thấy.
“Anh, đây là thế ạ?” Nguyễn Kiều Kiều hỏi, định chống tay dậy thì phát hiện tay vẫn còn cắm kim truyền dịch.
“Đừng cử động, vẫn truyền xong .” Nguyễn Thỉ bình t.h.u.ố.c vẫn còn, dịu dàng trấn an.
“Em đang ở bệnh viện ?” Nguyễn Kiều Kiều hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1076-kieu-kieu-la-thieu-nu-roi-5.html.]
“ , em ngất ở nhà.” Lục T.ử Thư trả lời.
Nguyễn Kiều Kiều , các trai đầy phòng, chớp mắt liên tục, cố gắng tiêu hóa tình hình mắt, nhưng vẫn chút từ bỏ ý định, hỏi : “Các đều hết ?”
Tuy rằng từ nhỏ quan hệ em , nhưng đối với vấn đề nhạy cảm , các trai đều cảm thấy chút ngượng ngùng, nhất thời ai lên tiếng.
“……” Nguyễn Kiều Kiều chỉ c.h.ế.t quách cho xong! Chuyện quái gì thế !
“Em đến bệnh viện bằng cách nào?” Nguyễn Kiều Kiều thầm cầu nguyện trong lòng, ngàn vạn đừng là xe cứu thương đến đón, nếu thế thì cô chỉ còn nước đào cái hố chôn xuống cho .
“Anh bế em tới.” Nguyễn Thỉ trả lời, thực trong lòng áy náy, bởi vì chai nước ngọt ướp lạnh đó là do đưa cho cô. Nếu hậu quả nghiêm trọng như , tuyệt đối sẽ bao giờ lấy .
Nguyễn Kiều Kiều liền thở phào nhẹ nhõm, xe cứu thương là , bằng cô thực sự mặt mũi nào mà sống tiếp.
Đương nhiên, lúc Nguyễn Kiều Kiều hề rằng, trận thế khi cô đưa tới đây cũng chẳng kém gì xe cứu thương, thậm chí còn nghiêm trọng hơn. Ba chiếc xe con, mười trai trẻ, trong đó một bế một cô bé, ai nấy đều mang vẻ mặt như trời sập. Bác sĩ y tá còn tưởng là bệnh nan y gì, đến cả cáng cứu thương cũng đẩy ...
mắt Nguyễn Kiều Kiều chuyện đó. Sau khi Thư Khiết và Nguyễn Kiến Quốc phòng, cô bắt đầu nũng với , đó đột nhiên nhớ điều gì, cúi đầu xem đồng hồ.
Đã hơn 7 giờ !
“Mẹ ơi, Tư về ạ?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lời dứt, ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Mọi ngẩng đầu cửa, một thiếu niên tuấn tú với đôi mắt màu lục như mộng ảo xuất hiện. Không Tư của cô thì còn thể là ai?