Mọi sững sờ.
Tất cả đều theo bản năng về phía Nguyễn Kiều Kiều. Nguyễn Thỉ phản ứng nhanh, lạnh giọng quát: “Nhắm mắt ! Nhìn cái gì mà !”
Nói xong, hai lời, cởi ngay chiếc áo sơ mi đang mặc , quấn quanh hông Nguyễn Kiều Kiều để che phần m.ô.n.g .
Nguyễn Kiều Kiều tuy từng kinh nguyệt, nhưng nghiệp cấp hai, tự nhiên đó là gì. Chỉ là cô ngờ lúc , hơn nữa ngay mặt bao nhiêu con trai, còn Trần Đình Đình hét toáng lên. Vừa thẹn hổ, cộng thêm cơn đau bụng dữ dội, cô cảm thấy tủi c.h.ế.t, nước mắt trào như suối.
Cô vùi đầu lòng Nguyễn Kiệt, giọng nghẹn ngào: “Anh ơi, em về nhà.”
Dứt lời, cả cô run lên bần bật trong lòng Nguyễn Kiệt.
Nguyễn Kiệt liếc Trần Đình Đình một cái, ánh mắt đó như ăn tươi nuốt sống cô .
Trần Đình Đình lúc mới ý thức chuyện ngu ngốc gì, c.ắ.n môi giải thích với Nguyễn Kiệt, nhưng Nguyễn Kiệt bế Nguyễn Kiều Kiều thẳng ngoài. Lục Trân theo , Nguyễn Thỉ chạy nhà vệ sinh lấy chút nước dội sạch chiếc ghế Nguyễn Kiều Kiều mới đuổi theo.
“Kiều Kiều đau lắm ? Hay chúng bệnh viện nhé?” Nguyễn Kiệt cúi đầu dịu dàng hỏi Nguyễn Kiều Kiều trong lòng.
Nguyễn Kiều Kiều chỉ thấy mất mặt vô cùng, một câu cũng chịu , chỉ lắc đầu trong lòng n.g.ự.c . Nguyễn Kiệt dỗ dành thêm một câu sải bước thật nhanh về nhà.
“Sao thế ? Kiều Kiều bệnh ?” Vừa đến cửa biệt thự nhà họ Nguyễn thì gặp Triệu Lệ đang tới, cô lo lắng hỏi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nghe thấy giọng quen thuộc, Nguyễn Kiều Kiều mới ngẩng đầu lên . Mùa hè nóng bức, cô , còn úp mặt n.g.ự.c Nguyễn Kiệt nãy giờ nên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1072-kieu-kieu-la-thieu-nu-roi-1.html.]
“Bị sốt ?” Triệu Lệ hỏi .
Nguyễn Kiệt lắc đầu, bế Nguyễn Kiều Kiều lách qua cô cổng lớn. Bà Nguyễn đang hái ớt trong vườn rau, thấy Nguyễn Kiều Kiều bế cũng hoảng hồn, vội bỏ rổ xuống chạy đón.
Nguyễn Kiệt đặt Nguyễn Kiều Kiều xuống ghế sô pha trong phòng khách. Cô bé hổ đến mức mặt đỏ như sắp rỉ m.á.u. Triệu Lệ Lục Trân kể sự tình, cô bé da mặt mỏng nên ngay khi Nguyễn Kiều Kiều đặt xuống, cô lập tức đuổi khéo ba con trai ngoài.
Dù cũng là con trai, tuy lo lắng cho em gái nhưng Nguyễn Thỉ và Nguyễn Kiệt cũng tiện gì. Ba đành dắt theo Thịt Thịt đang rời sân .
Ba , Nguyễn Kiều Kiều liền tủi ôm lấy eo bà Nguyễn: “Bà nội, bụng cháu đau quá…” Và quan trọng nhất là hổ c.h.ế.t !
Phòng bi-a đó cả chục nam sinh, vì tiếng hét của Trần Đình Đình mà gần như ai cũng về phía cô.
Nghĩ đến đây, mặt Nguyễn Kiều Kiều đỏ bừng lên.
“Đau lắm hả con? Để nuôi nấu chút nước đường đỏ cho con nhé.” Triệu Lệ .
“Ngoan nào, lát nữa uống chút nước đường đỏ là đỡ ngay thôi.” Bà Nguyễn trấn an.
Triệu Lệ bên cạnh : “Hay là thím nấu nước đường đỏ , con đưa Kiều Kiều lên lầu quần áo .”
Chuyện đúng là cần một lớn ở bên cạnh hướng dẫn. Bà Nguyễn gật đầu.
Lên đến lầu, vì Thư Khiết nhà nên Triệu Lệ dạy cho Nguyễn Kiều Kiều những việc . Cô cẩn thận giảng giải cho Nguyễn Kiều Kiều cách dùng đồ dùng vệ sinh, thấy khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô bé gật đầu, ánh mắt cô khỏi dịu dàng: “Tiểu Kiều Kiều nhà cũng lớn đấy, là thiếu nữ thực thụ .”