“Đương nhiên là .” Nguyễn Kiệt trả lời, Nguyễn Kiều Kiều xoa đầu cô bé: “Nhớ cả ?”
Nguyễn Kiều Kiều thành thật gật đầu. Trong hai năm qua cô đến Bắc Đô hai , đều dịp nghỉ hè. Năm nay cũng , nhưng lúc gặp Nguyễn Hạo vì nơi khác giao lưu học thuật.
Đến giữa tháng 8 khi cô từ Bắc Đô trở về thì Nguyễn Hạo xuất ngoại, thời gian đó hai em chẳng kịp gặp mặt nào.
“Sao cả gọi điện về nhỉ?” Nguyễn Kiều Kiều thở dài, thuận thế dựa lòng Nguyễn Kiệt.
Nguyễn Kiệt xoa đầu em gái, thầm nghĩ may mà em nhà họ Nguyễn đông đúc. Tuy , Nguyễn Thỉ, Nguyễn Tuấn, Nguyễn Bác đều học đại học xa, nhưng vẫn còn hai đứa em nhỏ là Nguyễn Lỗi và Nguyễn Phong ở nhà học cấp ba cùng em gái.
Còn hai đứa đang học cấp hai thì tính tiền.
Em gái đáng yêu, mỏng manh thế , mấy ông trai bên cạnh thật sự yên tâm chút nào.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiệt nhớ ba ngày nữa cũng , càng cảm thấy luyến tiếc. Cậu xoa đầu Nguyễn Kiều Kiều thêm cái nữa, sực nhớ tối nay buổi tụ tập, liền với cô: “Kiều Kiều, lát nữa vẫn dùng cách cũ, giúp một chút ?”
“Anh định chơi thế?” Nguyễn Kiều Kiều hỏi, chút tò mò.
Tuy mấy năm nay kinh tế phát triển hơn, nhưng đối với cô chỗ chơi vẫn còn ít. Ngoài rạp chiếu phim thì chỉ khu trò chơi điện t.ử, hai chỗ đó Nguyễn Kiều Kiều đều chán .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Có đôi khi cô thực sự tò mò, Nguyễn Kiệt suốt ngày ngoài rốt cuộc là chơi cái gì, đúng hơn là đám con trai tuổi ngoài chơi cái gì mà cả ngày trời, khi nửa đêm mới mò về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1063-dai-biet-thu-8.html.]
Nhắc đến chuyện thì thể kể đến một chuyện khác.
Mấy năm nay trò chơi điện t.ử phát triển nhanh, phố lớn ngõ nhỏ mở ít quán game.
Hồi ông cụ Thư chuẩn cho Nguyễn Kiệt một phòng máy chơi game, chơi mê mẩn suốt một tháng trời. Sau khi về nhà, những ngày nào cũng tranh thủ lúc Thư Khiết ở trường để trốn tiết tự học buổi tối quán game, mà còn tự dành tiền mua ít máy chơi game cầm tay, trùm chăn trong ký túc xá chơi thâu đêm suốt sáng.
Tình trạng đó kéo dài hơn nửa tháng, đến kỳ thi giữa kỳ, tụt dốc phanh từ hạng nhất xuống hạng hai mươi mấy.
Cũng chính lúc đó, Thư Khiết mới chuyện nghiện game.
Thư Khiết giận điên .
Bởi vì ba em họ từ nhỏ thành tích , Thư Khiết gần như bận tâm chuyện học hành, nhưng đó bà thực sự nổi giận. Không chỉ mắng Nguyễn Kiệt một trận tơi bời, mà ngay cả ông cụ Thư cũng vạ lây.
Nguyễn Kiến Quốc thấy vợ giận, càng trực tiếp cầm đế giày phang cho Nguyễn Kiệt một trận nhừ t.ử.
Lúc Nguyễn Kiệt đang học lớp 10, đó cũng là thứ hai Nguyễn Kiều Kiều thấy trai kể từ hồi tiểu học. Cậu trùm chăn , tất nhiên vì bố đ.á.n.h, mà là khi Thư Khiết tìm chuyện. Tuy nhiên cô cũng rõ họ những gì.
“Anh, định chơi điện t.ử đấy chứ? Anh thi trường Quốc phòng , thể để mắt hỏng .” Nguyễn Kiều Kiều lo lắng .
“Nói linh tinh gì đấy, cai game từ lâu , đừng lo bò trắng răng. Chỉ là tụ tập bạn bè chút thôi.” Nguyễn Kiệt bất đắc dĩ . Hồi mê game, thành tích tụt dốc, bố đ.á.n.h phục chút nào, nhưng những lời hôm đó mới thực sự sợ.