Không , nó ăn đào nghệ thuật hơn nhiều, mới xí như thế !
“Anh xem, đến Thịt Thịt còn chê kìa.” Nguyễn Kiều Kiều chỉ con sói đang lắc đầu .
Là một con sói thanh niên, Thịt Thịt cuối cùng cũng cao lớn thêm một tí, nhưng bản chất vẫn là béo, còn béo hơn cả Tam Mao. cũng chính vì nó béo nên khi trùm ở trấn , nó tiếp tục trở thành đại ca tiếng ở khu nhà họ thành phố, ai từng gặp nó cũng đều thích nó.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mà ông chú bán thịt năm xưa lẽ là "chân ái" của nó. Để theo đuổi sự nghiệp phối giống cho ch.ó nhà với Thịt Thịt, ông cũng chuyển cửa hàng thịt lên thành phố, thi thoảng đến hỏi một câu xem phối giống .
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy chú thành ý, cũng giúp, nhưng ngặt nỗi khu chỉ mỗi một con sói là Thịt Thịt, tìm con thứ hai, nên căn bản là phối .
Cô cũng từng nghĩ bảo Hứa Tư lên núi tìm một con sói cái về vợ cho Thịt Thịt, nhưng Hứa Tư đồng ý. Trong nhà một con sói, một con rắn, một con mèo, , còn một con rắn vàng nhỏ trơ trẽn cứ rảnh là theo Tiểu Bạch nữa. Hứa Tư chịu mang thêm động vật về nhà, vứt bớt đám hiện tại là may lắm .
Cho nên đến nay, Thịt Thịt vẫn phối giống, và ông chú bán thịt vẫn kiên trì hỏi thăm...
“……” Lòng Nguyễn Kiệt chút tổn thương.
Bị em gái ghét bỏ thì thôi, thế mà còn cả con Thịt Thịt ghét bỏ.
“Vậy gọt cho em quả khác nhé?” Cậu chỉ đành hỏi.
“Vâng ạ, cảm ơn .” Nguyễn Kiều Kiều lập tức tít mắt gật đầu.
Nguyễn Kiệt thấy bộ dạng của cô thì còn gì nữa, chỉ đành chịu khó dậy bếp gọt một quả đào khác. Nghĩ ngợi một chút, dùng d.a.o tách quả đào đôi, bỏ hạt , lúc mới mang hai miếng thịt đào cho Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều nhận đào liền chạy biến , mang đến nịnh nọt bà Nguyễn: “Bà nội, Kiều Kiều gọt đào cho bà ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1062-dai-biet-thu-7.html.]
Bà Nguyễn lúc từ ngoài , liền híp mắt, liếc Nguyễn Kiệt đang bất động như núi ghế sô pha, : “Vẫn là Kiều Kiều của bà nhất, hơn hẳn cái thằng nhóc vô lương tâm .”
“???” Nguyễn Kiệt.
Nhìn bà Nguyễn nhà vệ sinh rửa tay, lúc ngang qua còn quên lườm một cái, Nguyễn Kiệt cảm thấy cuộc sống mà gian nan quá...
Bây giờ là hơn hai giờ chiều. Nguyễn Kiều Kiều ăn đào tính giờ. Hứa Tư rời Trường Lĩnh lúc hơn 4 giờ, chắc tầm 7 giờ tối mới về đến nhà.
Mà giờ cơm nhà họ là 6 giờ. Nguyễn Kiều Kiều sà lòng bà Nguyễn nũng: “Bà nội, chúng ăn nhiều đào một chút ạ.”
“Tại thế?” Nguyễn Kiệt bên cạnh hỏi, cái thứ ăn nhiều cũng cơm .
“Vì Tư 7 giờ tối mới về đến nhà, chúng đợi về ăn cơm cùng, đói thì ăn nhiều đào một chút cho đỡ đói!” Nguyễn Kiều Kiều .
“……” Nguyễn Kiệt.
Đây đúng là em gái ruột của ?
“Được, Kiều Kiều gì nấy, chúng chờ Tiểu Tư về hẵng ăn cơm.” Bà Nguyễn .
“Kiều Kiều, trai em cũng chỉ còn mấy ngày nữa là học đấy.” Hiện tại là hơn hai mươi tháng tám, chỉ còn một tuần nữa là khai giảng tháng chín, em gái chẳng thương thêm chút nào thế .
Nhắc đến chuyện , Nguyễn Kiều Kiều nhớ một chuyện khác.
“Anh, cả ở nước ngoài thể gọi điện thoại về nhà ?” Nguyễn Hạo cũng nước ngoài năm nay, từ giữa tháng tám, đến giờ vẫn nhận điện thoại gọi về.