Có thứ nhất thì thứ hai, thứ ba, cho đến cuối cùng cả một đám đông ùa lên.
Mọi xúm đè nghiến mười hai gã đàn ông mặc vest xuống đất, dùng dây thừng buộc hành lý trói gô bọn chúng , tay chân bó c.h.ặ.t cứng, đến vài phút trói như trói lợn vứt chỏng chơ sàn.
“……” Ông cụ Đoạn chứng kiến bộ quá trình, mặt đen như đ.í.t nồi.
thế vẫn đủ, bên bà Nguyễn dẫn đầu một nhóm phụ nữ trạc tuổi , vây quanh ông cụ Đoạn bắt đầu mắng nhiếc.
Nào là già mà nên nết, nào là hổ, chung cái gì khó nhất đều lôi mắng, thậm chí còn nhổ nước bọt mặt ông .
Ông cụ Đoạn cả đời tôn trọng, đến cũng là thượng khách, cung phụng, chịu nổi cảnh , mặt đen đến mức sắp nhỏ mực.
Khi Đoạn Khiêm Dương Đoạn Kỳ Thụy đẩy xe lăn chạy tới, đập mắt là cảnh tượng hỗn loạn: Ông cụ Đoạn một đám phụ nữ vây quanh c.h.ử.i rủa, nếu kỹ còn thấy ít nước bọt dính mặt.
Cách đó mười mấy mét, mười mấy gã đàn ông mặc vest trói gô vứt lăn lóc đất, cảnh tượng đó thật là… một lời khó hết.
Phía nhà họ Nguyễn cũng chịu thiệt, Nguyễn Hạo và Nguyễn Kiệt dù cũng trẻ tuổi hơn, đều thương, áo cánh tay Nguyễn Kiến Quốc cũng xé rách.
Trong khi đó, Hứa Tư là nhỏ nhất chẳng hề hấn gì, chỉ sắc mặt lạnh lùng đáng sợ, đang cầm khăn tay lau nước mắt cho Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều sợ c.h.ế.t khiếp, thấy những kẻ khống chế vẫn còn chút sợ hãi. Thấy Đoạn Khiêm Dương đẩy tới, cô theo bản năng kéo Hứa Tư, giấu lưng , cứ như thể hình bé nhỏ của cô thể bảo vệ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1055-doat-nguoi-4.html.]
Hứa Tư thấy hành động của cô mà trong lòng ấm áp, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang siết c.h.ặ.t t.a.y , trấn an: “Không , đừng sợ.”
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, thấy dường như về phía Đoạn Khiêm Dương, cô chút yên tâm, chịu buông tay, cuối cùng Hứa Tư đành dắt cô cùng.
Lần gặp Đoạn Khiêm Dương là hơn nửa tháng , lúc đó ông đầy vẻ bệnh tật, tưởng chừng còn nhiều thời gian, nhưng hiện tại trông rõ ràng khá hơn nhiều, sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng ít còn ám xanh như .
Quan trọng nhất là ông thể xuống giường, dù xe lăn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Xin , là xử lý .” Đoạn Khiêm Dương Hứa Tư dắt Nguyễn Kiều Kiều tới, áy náy .
Từ khi Hứa Tư đến Bắc Đô, ông vẫn luôn đề phòng ông cụ Đoạn giở trò, nhưng mãi đến Tết vẫn thấy ông cụ động tĩnh gì, mà sức khỏe của ông cũng ngày một lên, ông còn tưởng ông cụ từ bỏ ý định bắt Hứa Tư về, ngờ ông cụ trực tiếp đến cướp hôm nay, còn dùng thủ đoạn thô bạo như .
“Không cần .” Hứa Tư vì lời xin của Đoạn Khiêm Dương mà cho sắc mặt .
“Được.” Đoạn Khiêm Dương gật đầu, liếc đồng hồ tay, : “Thời gian còn sớm, các con lên tàu , ở đây giao cho .”
Hứa Tư ông cái cuối cùng, dắt Nguyễn Kiều Kiều về phía nhà họ Nguyễn. Nguyễn Kiến Quốc đang cảm ơn những giúp đỡ, cổ tay Nguyễn Hạo thương nhẹ khiến bà Nguyễn và Thư Khiết lo lắng thôi.
Nguyễn Hạo trấn an một hồi. Cuối cùng, Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Kiệt đích đưa khỏi nhà ga lên xe buýt về trường, đó cả nhà họ Nguyễn mới yên tâm lên tàu hỏa.