Thư Khiết mắt cũng ầng ậc nước. Nguyễn Kiến Quốc ở bên cạnh an ủi hai con, nghỉ hè cả nhà sẽ sang chơi, cũng chỉ nửa năm nữa thôi, cảm xúc của hai con lúc mới khá hơn một chút.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Hạo mười sáu âm lịch mới khai giảng, nhưng hôm nay vẫn tranh thủ thời gian tiễn họ.
Nguyễn Kiều Kiều rúc lòng nũng, vô cùng quyến luyến.
“Anh cả, thường xuyên gọi điện cho Kiều Kiều nhé.”
“Được.” Ôm c.h.ặ.t cô em gái đang rúc trong lòng, Nguyễn Hạo ôn nhu nhận lời.
Trong mắt khác, là vị quý công t.ử tự phụ, ôn nhã, gần như vướng bụi trần, chỉ khi đối mặt với em gái mới thể hiện vài phần tình cảm của phàm tục.
Nguyễn Kiều Kiều cố gắng chớp mắt, nhớ điều gì đó, : “Anh cả chăm sóc cho Tiểu Kim và Tiểu Bạc nhé, đừng để c.h.ế.t đó.” Tiểu Kim và Tiểu Bạc là hai con cá vàng Nguyễn Kiều Kiều câu hôm đó, cô tỉ mỉ chọn hai con để Nguyễn Hạo nuôi ở ký túc xá, còn đều thả hồ sen nhà họ Thư.
Nguyễn Hạo nhịn , sủng nịch cô, kiên nhẫn đáp lời: “Được, nhất định sẽ chăm sóc , chờ Kiều Kiều nghỉ hè sang kiểm tra.”
“Vâng, nghỉ hè Kiều Kiều sẽ sang chơi.” Nguyễn Kiều Kiều nghiêm túc gật đầu, rúc đầu lòng .
Tuy từ lâm viên đến nhà ga mất nửa tiếng xe, nhưng thời gian dường như trôi qua trong chớp mắt, họ nhanh đến ga tàu.
Đến nơi, Nguyễn Hạo đưa họ trạm.
Họ đến lúc 1 giờ rưỡi, mà tàu chạy lúc 3 giờ 10 phút chiều, còn hơn một tiếng nữa, Nguyễn Hạo vội về trường mà ở phòng chờ cùng họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1053-doat-nguoi-2.html.]
So với lúc , nhà ga Bắc Đô lúc đông hơn hẳn, tiếng ồn ào huyên náo khắp nơi. Nhóm Nguyễn Kiều Kiều tìm chỗ , đành để hành lý xuống đất lên .
Nguyễn Kiều Kiều dính c.h.ặ.t lấy Nguyễn Hạo suốt buổi. Hứa Tư một bên, kéo cô một nhưng cô chút do dự hất .
“……” Hứa Tư bàn tay hất của , chỉ thể tự công tác tư tưởng: Không , dù gì khi trở về cũng sẽ chẳng còn ai tranh giành với nữa.
Hơn hai giờ chiều, Nguyễn Kiều Kiều bắt đầu buồn ngủ rũ rượi. Bà Nguyễn tìm mấy cái ghế trống, cả nhóm vội vàng kéo hành lý qua đó .
Nguyễn Kiều Kiều sát Nguyễn Hạo, mơ màng sắp ngủ. Thật mắt díu mở nổi, nhưng tiếc nhắm mắt, cứ cố gắng chuyện với Nguyễn Hạo.
Trong khi đó, Nguyễn Kiến Quốc vẫn đang nỗ lực vẽ viễn cảnh về mua biệt thự, càng càng kích động, tay chân múa may. Đột nhiên, khóe mắt ông liếc thấy cửa chính một đám tiến .
Ai nấy đều mặc vest thẳng thớm, mười , vây quanh một ông lão chống gậy ở giữa.
Thấy nhóm bước , phòng chờ đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Nguyễn Kiến Quốc bất giác cũng im tiếng theo. Nhìn đám hùng hổ như , tim ông thắt , đó là bản năng cảnh giác của đàn ông.
Ông lên tiếng, cả phòng chờ cũng im lặng theo. Người nhà họ Nguyễn đang lưng về phía cổng lớn cũng theo bản năng đầu .
Nguyễn Kiều Kiều đang nửa tỉnh nửa mê, sự im lặng đột ngột giật , cũng đầu xem, đó liền thấy một ông lão chống gậy về phía họ. Nhìn khí thế và dáng vẻ , dường như là nhắm thẳng họ mà tới.
Như để chứng minh phỏng đoán của cô, khi ông lão còn cách họ chừng 20 mét, liền đưa tay chỉ thẳng Hứa Tư quát: “Bắt lấy nó.”