Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1050: Tết Nguyên Tiêu (5)

Cập nhật lúc: 2025-12-27 04:45:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Kiều Kiều thể nhiều cá vàng ưu ái như , tự nhiên là đứa trẻ đặc biệt phúc khí. Đối với đứa trẻ phúc khí như thế, chỉ hận thể hưởng lây chút phúc, ai nỡ suy nghĩ khác.

 

Trong lúc họ đang chuyện, bên Nguyễn Kiều Kiều câu lên một chùm cá vàng nữa.

 

Nét mặt ông chủ tắt ngấm, mặt mày kiềm chế mà tái .

 

Nguyễn Kiều Kiều thật sự ngại, tay cô vẫn còn mười mấy cái lưỡi câu, cứ câu thế thì đúng là "vét sạch" thật. Ngại quá mất, ngoài buôn bán cũng chẳng dễ dàng gì, cô đến đây đập quán thế , sợ sẽ đ.á.n.h mất thôi!

 

“Hay là… thôi ạ.” Cô ngẩng đầu với phía .

 

“Không , Ngoan Bảo cứ câu , thích thì cứ câu.” Nguyễn Kiến Quốc . Ông mới chẳng thèm quan tâm sắc mặt ông chủ đen đến mức nào, tất cả đều lấy niềm vui của con gái rượu chuẩn.

 

Nguyễn Kiều Kiều đầu ông chủ. Trong lòng ông chủ khổ tâm hết sức, ông bày sạp ở đây cũng mấy năm , năm nào tết Nguyên Tiêu cũng kiếm một món hời, cứ tưởng năm nay cũng .

 

Nào ngờ gặp một vị khách thế , định vét sạch sành sanh của ông.

 

Ông còn thể gì, bằng truyền ngoài thì cũng chẳng ăn nữa.

 

trong lòng ông thật sự xót của, một tay che mặt, dứt khoát nữa, đầu sang một bên xua tay lia lịa với Nguyễn Kiều Kiều: “Cháu câu , cháu cứ câu .”

 

“……” Nguyễn Kiều Kiều.

 

Cô l.i.ế.m môi, Hứa Tư bên cạnh lập tức đưa bình giữ nhiệt tới. Nguyễn Kiều Kiều uống hai ngụm, lúc mới tiếp tục lấy một dây câu, thả chậu nước.

 

Trong quá trình , xung quanh gần như nín thở theo bản năng, xem liệu kỳ tích tiếp tục xảy .

 

Sự thật chứng minh.

 

Nguyễn Kiều Kiều chính là một cô bé phúc khí.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1050-tet-nguyen-tieu-5.html.]

Dây câu thả xuống, là một chùm cá vàng kéo lên.

 

Cô cứ thế bỏ từng chùm, từng chùm cá vàng xô, cho đến khi đầy ắp cả năm cái xô nhỏ.

 

Khi cô thả dây câu cuối cùng xô, đám đông vây xem lập tức bùng nổ tiếng hoan hô, tiếng vỗ tay rào rào vang lên.

 

Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều đỏ bừng.

 

Trên tay cô vẫn còn dư năm sáu cái dây câu, cô đưa tay trả cho ông chủ đang c.h.ế.t lặng một bên: “Chú ơi, cái trả chú ạ.”

 

“……” Khóe miệng ông chủ giật giật.

 

Cá vàng vét sạch, ông còn cần mấy cái dây gì nữa.

 

“Ha ha ha… Ngoan Bảo giỏi quá mất.” Nguyễn Kiến Quốc vui sướng, hận thể bế thốc con gái lên xoay một vòng.

 

Bà Nguyễn năm thùng cá vàng cũng vui vẻ, nhà họ Thư cũng thiếu chỗ để, hồ sen trong lâm viên mấy cái liền, tùy tiện thả cái nào cũng .

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Chẳng qua ông chủ vẻ mặt đau khổ vì xót của, bà nghĩ ngợi một chút, móc từ trong túi một phong bao lì xì, nhét thêm tiền đủ để mua hết chỗ cá vàng , đưa qua: “Người em, năm mới vui vẻ, cái chú cầm lấy.”

 

“Thế , .” Tuy xót của, nhưng ông chủ cũng hiểu đạo lý buôn bán, thể nhận như .

 

“Không , năm mới mà, đại cát đại lợi, chú cứ cầm lấy .” Bà Nguyễn , mạnh mẽ nhét tay ông , đó bảo Nguyễn Kiệt dồn năm cái thùng nhỏ hai cái thùng lớn.

 

“Cái thùng …”

 

“Thùng đáng bao nhiêu tiền, đáng tiền , cứ cầm .” Ông chủ . Gặp khách hàng như , cho dù lỗ vốn ông cũng thấy vui lòng.

 

Nguyễn Kiều Kiều đang Nguyễn Kiến Quốc bế lên cũng thấy hành động của bà nội, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

 

Loading...