"Cháu nhớ ạ." Nguyễn Kiều Kiều sợ mà trả lời thì mắt chú Giang Bân sẽ nháy đến chuột rút mất.
"Tết Nguyên Tiêu năm nay ở khu thành Bắc hoạt động lớn, chú Giang Bân hẹn với cháu nhé, đến lúc đó chú sẽ đến đón cháu, ?" Nói xong, nháy mắt lia lịa với Nguyễn Kiều Kiều.
"..." Nguyễn Kiều Kiều. Trầm mặc nửa ngày, thực sự chịu nổi ánh mắt ám chỉ điên cuồng của Giang Bân, đành lặng lẽ gật đầu.
Cứ như , Giang Bân đạt mục đích của , cũng cố tình phiền Thư Vi, ở nhà họ Thư đến trưa, ăn cơm xong mới về.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mấy ngày đó, lịch trình của Nguyễn Kiều Kiều bỗng chốc kín mít.
Cô bé theo ông cụ Thư "lừa đảo khắp nơi", thu về hết tiền mừng tuổi mà ông cụ phát bao năm qua.
Những gia đình thể qua với ông cụ Thư đương nhiên nhân vật tầm thường. Túi tiền của Nguyễn Kiều Kiều căng phồng lên trông thấy. Đến ngày mùng sáu, cô bé và ông cụ Thư trong phòng khách đếm sơ qua, phát hiện gần 4000 tệ tiền mừng tuổi!
Ở thời đại đây tuyệt đối là một khoản tiền khổng lồ, mà hành trình "lừa đảo" của cô bé và ông cụ Thư còn lâu mới kết thúc...
Ông cụ Thư Nguyễn Kiều Kiều ôm tiền híp cả mắt, tâm trạng cũng vô cùng, ha hả : "Thế vẫn còn ít đấy, mới mùng năm thôi, rằm tháng giêng, Kiều Kiều nhà thể trở thành đại gia vạn tệ ."
"Oa..." Mắt Nguyễn Kiều Kiều sáng rực lên.
Bên cạnh, Nguyễn Kiến Quốc đống tiền mặt Nguyễn Kiều Kiều, chút hụt hẫng mím môi. Ông cảm thấy sự tồn tại của ông cụ Thư chính là lời nhắc nhở thường trực về cách to lớn giữa hai !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1040-xem-mat-1.html.]
Ánh mắt Hứa Tư cũng tối sầm . Trước Nguyễn Kiến Quốc thì thôi, ngờ giờ thêm một ông cụ Thư nữa, ai cũng tranh giành cơ hội nuôi "mèo" với , thật là tức bất lực, bởi vì những đều là ruột thịt của Nguyễn Kiều Kiều.
Đếm tiền xong, Nguyễn Kiều Kiều dùng chiếc túi xinh xắn Thư Vi mua cho, nhét tất cả tiền , đó trịnh trọng giao cho Hứa Tư: "Anh Tư, cất kỹ nhé."
Tâm trạng âm u của Hứa Tư lập tức tan biến.
Nguyễn Kiến Quốc càng thêm hụt hẫng, định kháng nghị tại đưa cho ông là bố bảo quản, thì Thư Lãng từ trong phòng bước , với Nguyễn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, chúng thể xuất phát ."
Thư Lãng mặc quần áo ở nhà, chuẩn gì thêm, nhưng nhờ diện mạo tuấn tú nên trông vẫn trai. Tuy nhiên ông cụ Thư thấy thì hài lòng, chê bai: "Con định ăn mặc thế gặp con gái nhà đấy ?"
"Thế ạ? Con thấy cũng mà, lịch sự đấy chứ." Thư Lãng xoay một vòng, cảm thấy mặc cũng .
"Xì, bộ dạng của mà bước cửa nhà hàng đ.á.n.h cho đấy. Đi, bộ vest mua , còn cả cái đầu tóc nữa, vuốt keo , đừng để như tổ quạ mà đường."
"..." Thư Lãng. Đi xem mắt thôi mà, còn mặc vest, vuốt keo?
Anh lên bục nhận giải thưởng cũng bao giờ trang trọng đến thế.
Thấy Thư Lãng vẻ , ông cụ Thư xách gậy tới. Thư Lãng chuồn nhanh như chớp, vội vàng về phòng quần áo. Lần âu phục vuốt keo xong, ngay cả Nguyễn Kiều Kiều cũng công nhận, đàn ông mặc vest thực sự sức hút, bao gồm cả cả của cô bé, mặc bộ vest trắng trai xỉu.
Đối với việc Thư Lãng đưa Nguyễn Kiều Kiều cùng xem mắt, ông cụ Thư ý kiến gì.