"Anh Trân ạ?" Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc gọi: "Anh Trân chuyện gì ạ?"
"Sao? Không chuyện gì thì chuyện với em ?" Lục Trân , tiếng phát từ l.ồ.ng n.g.ự.c trầm ấm khiến cũng thấy vui lây.
"Đương nhiên , Kiều Kiều còn vui khi chuyện với Trân đấy chứ. Mấy ngày nay ngoài nhớ nuôi nhất , em nhớ nhất chính là Trân đấy." Nguyễn Kiều Kiều , những lời dỗ ngon dỗ ngọt tuôn như suối.
Cô bé phát hiện là dứt lời, sắc mặt Hứa Tư bên cạnh đen sầm với tốc độ mắt thường thể thấy .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thư Vi thấy cảnh , ánh mắt đầy ẩn ý Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư, nhướng mày, nghĩ gì mà chỉ trỏ hai đứa trẻ với Thư Khiết đang từ bếp, vẻ mặt đầy mùi hóng hớt.
Thư Khiết đáp sự trêu chọc của em gái, gọi hai cha con đang chơi game bếp phụ giúp bếp.
"Ha ha..." Đầu dây bên , Lục Trân chọc , tán gẫu với Nguyễn Kiều Kiều vài câu mới chuyện chính.
"Kiều Kiều, Trân mượn Thịt Thịt của em một ngày ? Mùng sáu Tết dẫn nó ngoài dạo một vòng, đảm bảo đưa về an ." Lục Trân .
Con trai tuổi thường thích khoe khoang. Từ lâu đây Lục Trân khoe với mấy đứa bạn là quen một con sói, nhưng chẳng mấy ai tin. Lần chơi bời bên ngoài cá cược với , nên nhân dịp Tết mang Thịt Thịt ngoài lấy le. Tuy Thịt Thịt béo đến mức giống sói lắm, nhưng chỉ cần nó nhe răng thì vẫn chút uy phong.
Cậu mượn cơ hội nghỉ lễ dắt Thịt Thịt ngoài oai phong một chút.
"Được ạ." Nguyễn Kiều Kiều .
"Không ." Hứa Tư .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1031-thuc-giuc-hon-2.html.]
Nguyễn Kiều Kiều và Hứa Tư đồng thanh trả lời, nhưng đáp án trái ngược.
Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày, tiếng động trách móc Hứa Tư: Sao lén chuyện thế? Nghe lén thì thôi , còn đồng ý nữa chứ.
"Là thằng nhóc ?" Lục Trân hiển nhiên cũng thấy giọng Hứa Tư, hỏi qua điện thoại, giọng điệu mang theo chút ý vị khó tả, như chế giễu như bất lực.
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, gật xong mới nhớ bên thấy, bèn : "Anh Tư đang ở cạnh em. Anh Trân ơi, ạ, em chủ đồng ý ."
Nguyễn Kiều Kiều dứt lời, sắc mặt Hứa Tư bên cạnh quả nhiên khó coi hơn. Nguyễn Kiều Kiều thấy nhưng cũng để ý, ngược đưa tay nắm lấy tay , nhe răng lấy lòng, đó tiếp tục với Lục Trân trong điện thoại: " mà Trân, bảo vệ Thịt Thịt cẩn thận nhé. Thịt Thịt là bảo bối Tư tặng em đấy, quan trọng lắm, tuyệt đối để nó thương ."
Hứa Tư đến đây, quả nhiên sắc mặt lên.
Tuy nhiên chỉ trong chớp mắt nghĩ đến điều gì, sắc mặt khó coi trở . Một con sói vô dụng như , chẳng bằng một phần vạn sự dũng mãnh của kiếp , mà cô bé coi là bảo bối á?
Hứa Tư nhíu mày, bắt đầu nghĩ đến khả năng âm thầm vứt bỏ cái "bảo bối" .
Tốc độ đổi sắc mặt của Hứa Tư nhanh như tắc kè hoa, khiến Thư Vi nhặt rau bên cạnh chép miệng cảm thán, thật là gì cho , cảm giác như rõ ràng ăn gì mà cứ thấy buồn nôn.
Còn bên Nguyễn Kiều Kiều mang hậu quả đáng sợ thế nào cho bảo bối Thịt Thịt của .
Cúp điện thoại xong, Nguyễn Kiều Kiều nắm tay Hứa Tư : "Anh Tư, keo kiệt quá đấy."