Ngày 8 tháng 2 năm 1989 dương lịch là ngày 30 Tết.
Đây cũng là cái Tết đầu tiên nhà họ Nguyễn đón xa nhà, rời khỏi thôn Hạ Hà. Vì trong nhà đủ đông, ông cụ Thư cho tất cả giúp việc trong khu vườn nghỉ, ngay cả gia đình bốn chú Lương cũng nghỉ để về nhà riêng ăn Tết.
Lương Vĩ Ngạn tuy kết hôn, vợ Nguyễn Kiến Quốc cũng gặp qua, nhưng mỗi thấy đàn ông , Nguyễn Kiến Quốc giống như chú gà trống kích thích ý chí chiến đấu, hừng hực khí thế.
Lần Tết nhất họ đuổi về nhà riêng ăn Tết, vui mừng nhất chính là ông. Sáng sớm ông ngân nga những câu hát thành điệu, cầm chổi cùng Nguyễn Kiệt cọ rửa, quét tước trong căn nhà nhỏ một cách dáng.
Nguyễn Kiều Kiều ngáp ngắn ngáp dài thức dậy, mở cửa thấy Nguyễn Kiến Quốc hớn hở thì chút phản ứng kịp.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Cục cưng dậy đấy , mau đ.á.n.h răng rửa mặt , bà nội con nấu món rượu nếp con thích nhất đấy." Nguyễn Kiến Quốc đang ngân nga hát, thấy Nguyễn Kiều Kiều liền tít mắt .
"Vâng ạ." Nguyễn Kiều Kiều tỉnh ngủ nhàn nhạt đáp, ngáp thêm cái nữa.
Sau đó Nguyễn Kiến Quốc ôm chầm lấy một cái thật c.h.ặ.t: "Cục cưng đáng yêu quá, ngáp cũng đáng yêu thế , hổ là con gái ba sinh , ha ha ha!" Phía là một tràng chi là "ma tính".
"..." Nguyễn Kiều Kiều nghệt mặt .
Về phòng đ.á.n.h răng rửa mặt xong , cô bé mới dì út kể, hóa là gia đình chú Lương Vĩ Ngạn nên lão cha nhà cô bé mới vui vẻ như .
Nguyễn Kiều Kiều cũng chịu thua ba luôn, chuyện giấm chua từ đời nảo đời nào mà còn ăn hăng say thế. Lại , cô bé cảm thấy dì út câu đúng, nếu thực sự thể thành thì bao nhiêu năm thành , còn đến lượt ông chứ?
Tuy nhiên Nguyễn Kiến Quốc to xác như mà cứ lượn lờ trong phòng, miệng rên ư ử vui sướng thôi, tâm trạng Nguyễn Kiều Kiều tự nhiên cũng lên theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1030-thuc-giuc-hon-1.html.]
Ăn sáng xong, cô bé dài ghế sô pha gọi điện thoại cho nuôi Triệu Lệ ở xa ngàn dặm.
Nhà họ Lục cũng lắp điện thoại từ sớm. Sau khi Nguyễn Kiều Kiều đến Bắc Đô, gần như cách một ngày là gọi điện cho bà một .
Hôm nay là 30 Tết, càng chủ động gọi.
Nhận điện thoại của Nguyễn Kiều Kiều, Triệu Lệ vui mừng khôn xiết. Đầu tiên là mật trò chuyện một hồi lâu, đó theo thông lệ hỏi bao giờ về.
Điện thoại thời cách âm lắm, chỉ cần gần một chút là bên cạnh gần như đều thể thấy.
Nguyễn Kiều Kiều liếc ông cụ Thư rõ ràng đang dỏng tai , thấy ông vì câu hỏi mà cả căng cứng, cô bé nhịn bật , đó : "Mẹ nuôi , Kiều Kiều đợi sắp khai giảng mới về, Kiều Kiều ở đây chơi với ông ngoại thêm chút nữa."
"..." Ông cụ Thư, cơ thể căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng xuống, đồng thời tờ báo lâu nhúc nhích bắt đầu dịch chuyển lên một chút.
"Vậy ." Bên Triệu Lệ chút thất vọng, nhưng nghĩ đến việc Nguyễn Kiều Kiều quanh năm suốt tháng cũng khó một , ở bầu bạn với ông cụ Thư cũng là điều nên , bèn : "Thôi . À đúng , Trân của con bảo chuyện với con đấy, con chuyện với nó vài câu nhé."
Lục Trân chuyện với cô bé?
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc chớp mắt, đó thấy Hứa Tư vặn ngang qua sảnh phụ, vốn định sang phòng bên cạnh, trong chớp mắt liền đổi hướng về phía cô bé, còn xuống ghế ngay bên cạnh cô bé.
Đầu dây bên đổi từ giọng Triệu Lệ sang giọng Lục Trân.
"Kiều Kiều." Giọng Lục Trân dễ nhận , trong trẻo đồng thời mang một chút vẻ bĩ bĩ bất cần.