"Kiều Kiều, xinh thật đấy, giống hệt b.úp bê vải ." Cô bé trầm trồ.
"Cậu cũng xinh mà." Nguyễn Kiều Kiều đáp lễ, thực khóe miệng ngoác tận mang tai, trong lòng sướng rơn, cô bé thích nhất là khen xinh .
Tình bạn của các cô bé đến nhanh, một cây kẹo mút, vài câu , hai cô bé trở nên thiết, đó nắm tay dạo khắp nơi.
Vu Nhu đến nhà cũ họ Giang khá nhiều nên quen thuộc nơi , kéo tay Nguyễn Kiều Kiều nhiệt tình giới thiệu. Nguyễn Kiều Kiều cũng nể tình lắng , ngược bỏ rơi Hứa Tư.
Hứa Tư cũng chẳng hiểu cuối cùng chuyện thành thế .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cậu và Giang Tiêu song song với .
Nguyễn Kiệt cùng, một tay đút túi quần, uể oải theo đám trẻ con, bảo vệ từ xa.
Giang Tiêu ở giữa về phía Nguyễn Kiều Kiều nắm tay bạn xem cá trong hồ, lẽ cảm thấy kẻ đều thấy nên với Hứa Tư một câu: "Trước , tớ hâm mộ ."
Hứa Tư và Giang Tiêu từng là em họ, nhưng vì lớn hai nhà hợp nên bao năm qua ít liên hệ. Trước Giang Tiêu thương cảm cho Hứa Tư, nhưng tạo hóa trêu ngươi, lập tức trở thành hâm mộ Hứa Tư.
Đối với Hứa Tư, Giang Tiêu từ thương cảm chuyển sang hâm mộ, cuối cùng là ghen tị và chán ghét, gần như giai đoạn chuyển tiếp nào, thứ đến một cách thuận lý thành chương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1012-giang-tieu-8.html.]
Đặc biệt là khi vô tình Nguyễn Kiều Kiều xa lánh là vì Hứa Tư, nỗi chán ghét đó càng trở nên mãnh liệt.
Hiện tại một bước lên mây trở thành thiếu gia nhà họ Giang, còn Hứa Tư vẫn chỉ là đứa con nuôi của nhà họ Nguyễn, ánh mắt Hứa Tư khỏi trở về vẻ thương hại.
"Sau khó khăn gì thể tìm tớ, tớ thể bảo chú út giúp ." Khi câu , trong lòng Giang Tiêu dâng lên niềm vui sướng, mang theo ý vị bố thí thành lời.
Hứa Tư đầu, như kẻ ngốc, ngay đó rời khỏi bên cạnh , bước nhanh về phía Nguyễn Kiều Kiều.
Phía , Nguyễn Kiều Kiều đang ngắm cá trong hồ, thấy một con cá chép gấm cực lớn, cô bé phấn khích vô cùng, bám cành cây nhoài hồ , khua tay múa chân gọi ba phía : "Các mau xem , con cá to lắm!"
Cô bé thì hưng phấn, nhưng Nguyễn Kiệt đang lơ đãng ngó lung tung thì sợ hết hồn, Hứa Tư càng nhanh chân chạy tới ôm c.h.ặ.t eo cô bé, kéo cô bé khỏi khu vực nguy hiểm ngay lập tức.
"Kiều Kiều, như thế, ngã xuống thì thế nào?" Nguyễn Kiệt chạy chậm tới, giữ vai cô bé lo lắng trách mắng. Nguyễn Kiều Kiều kỵ nước, đây là chuyện cả nhà họ Nguyễn đều , mùa đông thế mà ngã xuống hồ là chuyện ảnh hưởng đến tính mạng đấy.
"A, em quên béng mất." Nguyễn Kiều Kiều ngượng ngùng . Những ngày tháng bình yên trôi qua lâu quá , cô bé quên mất cả việc kỵ nước.
Cô bé ngượng ngùng thè lưỡi, thấy sắc mặt Hứa Tư cũng , định xin và đảm bảo bao giờ chuyện nguy hiểm như nữa thì thấy phía bên đột nhiên truyền đến tiếng "ùm" một cái, hình như vật gì đó rơi xuống nước.
Nguyễn Kiều Kiều giật thót tim, đầu sang thì thấy bên bờ hồ đối diện, một bóng dáng quen thuộc đang đó, gào t.h.ả.m thiết kêu cứu mạng, còn trong hồ nước, một ảnh nhỏ bé đang chới với, khuấy đảo cả mặt hồ yên tĩnh.