"Cho ." Giang Tiêu , đồng thời mở lòng bàn tay . Bên trong là những hạt thông bóc xong. Cậu từng học cùng lớp với cô bé, tự nhiên cô bé đỏng đảnh thế nào, hễ đồ ăn vỏ là cô bé chẳng bao giờ động tay, chờ khác phục vụ.
Cậu bao giờ cảm thấy như gì , ngược còn thấy đó là điều hiển nhiên. Trong lòng , cô bé luôn là nàng công chúa trong lâu đài, cần cưng chiều.
Cậu thậm chí từng nghĩ, chỉ cần nhà họ Nguyễn nhận nuôi giống như nhận nuôi Hứa Tư, cũng nguyện ý chăm sóc cô bé tỉ mỉ như .
Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày những hạt thông bóc vỏ trong lòng bàn tay , chút chần chừ. Cô bé và Giang Tiêu thực chẳng thiết gì, ăn hạt thông bóc thế lắm.
Hơn nữa cô bé , nếu thực sự nhận, về nhà con sói ngốc chắc giận đến mấy ngày mất.
Nguyễn Kiều Kiều đang rối rắm, còn đang nghĩ cách từ chối khéo léo thì một bàn tay đưa tới bên miệng cô bé, giọng thể gọi là dịu dàng lệnh: "Há miệng."
Nguyễn Kiều Kiều theo bản năng há miệng, hạt thông thơm phức liền đút miệng cô bé.
"Cô ." Hứa Tư bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều từ lúc nào, . Tay thỉnh thoảng bón hạt thông miệng nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều, cô bé nhai rau ráu vẻ mặt hạnh phúc.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đồng thời với Giang Tiêu: "Cảm ơn nhé, nhưng Tư bóc cho tớ , đủ , giữ mà ăn ."
Cô bé chân thành, nhưng Giang Tiêu liếc Hứa Tư thu hồi tầm mắt, miệng nhàn nhạt đáp: "Ừ."
Vừa , liền ném hết hạt thông bóc thùng rác, như thể chẳng chuyện gì xảy , về chỗ cũ của .
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1009-giang-tieu-5.html.]
Nhìn chỗ hạt thông yên vị trong thùng rác, Giang Tiêu vẻ mặt bình thản như , cảm giác kỳ quái trong lòng cô bé trỗi dậy.
Giang Tiêu, thực sự đổi nhiều.
Cô bé kéo Hứa Tư về chỗ của . Bên cạnh cô bé là Thư Vi. Thư Vi hiện tại mở công ty, suốt ngày xã giao, thực sự chẳng hứng thú gì với cảnh mắt.
Cô Thư Khiết đang mải mê trò chuyện với bà Giang, sang Nguyễn Kiều Kiều đang đút ăn, nhỏ giọng hỏi: "Kiều Kiều, ngoài dạo , dì út dẫn con loanh quanh nhé."
"Vâng ạ." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu ngay tắp lự, cũng đang thấy chán.
Thư Vi liền dẫn cô bé dậy, chỉ tay ngoài hiệu với Thư Khiết. Thư Khiết thấy Hứa Tư cùng hai cũng ngăn cản. Bà Giang bên cạnh cũng thấy, liền gọi Giang Tiêu: "Tiểu Tiêu, con dẫn bạn ngoài dạo , nhưng đừng xa quá nhé, chỉ quanh đây thôi, trưa nhớ về sớm ăn cơm."
Giang Tiêu đang cúi đầu nghĩ gì, ngẩng lên Nguyễn Kiều Kiều một cái gật đầu.
Nhà họ Giang ở nhà tứ hợp viện, trong sân chẳng gì chơi, nhưng bên ngoài rộng, thể dạo khắp nơi. Bên Giang Bân thấy Thư Vi dẫn Nguyễn Kiều Kiều ngoài, còn yên nữa, vội vàng theo, thậm chí còn chẳng kịp chào hỏi đám Thư Lãng trong phòng.
Đến tuổi , ở vị trí như , trong phòng ai chẳng tinh ý.
Vừa thấy tư thế , ít nhận manh mối.
Giang Viễn Long ngạc nhiên vô cùng, ngờ em trai và Thư Vi một đoạn tình cảm như .