Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1008: Giang Tiêu (4)

Cập nhật lúc: 2025-12-26 00:44:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ôi trời, chuyện gì thế ? Sao xách con trai lên như ? Làm cái gì thế hả?" Một giọng nũng nịu nhưng pha chút chanh chua vọng từ hành lang bên cạnh sân.

 

Nguyễn Kiều Kiều theo hướng giọng , thấy một phụ nữ mặc sườn xám đỏ, bước xiêu xiêu vẹo vẹo đang chạy chậm tới.

 

Nguyễn Kiến Quốc nheo mắt , lập tức quát lớn: "Nguyễn Kiệt, mau thả em xuống!"

 

"Dạ." Nguyễn Kiệt gật đầu, nhẹ buông tay, đứa bé liền ngã phịch m.ô.n.g xuống đất.

 

Cậu gãi đầu ngượng ngùng: "Xin , trượt tay."

 

"Không , . Tiểu Hoa, cháu chạy lung tung ở đây?" Giang Viễn Long lập tức nghiêm mặt, mắng cháu ngoại xong sang quở trách em gái: "Giang Noãn, hôm nay khách quý, em để ý chút . Lớn thế mà còn chạy nhảy lung tung, lỡ đ.â.m thì thể thống gì!"

 

Nguyên Hoa sợ nhất , sợ đến mức chui tọt lòng nó là Giang Noãn. Giang Noãn ôm lấy con trai, liếc Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Kiệt. Tuy hai đều cao to, tướng mạo cũng tuấn tú, nhưng dù cũng ở quê lâu, quanh năm ruộng nên da dẻ đen nhẻm. Cô bĩu môi vẻ chê bai, nhưng miệng vẫn : "Ôi dào, chẳng đ.â.m ai ."

 

Thấy sắc mặt Giang Viễn Long ngày càng khó coi, nếu tỏ thái độ hối thì ông cả sẽ bỏ qua, cô mới miễn cưỡng : "Thôi , Tiểu Hoa vẫn còn là trẻ con, là do em dạy dỗ nghiêm, em mặt nó xin ."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nói sang nhà họ Nguyễn: "Ngại quá nhé, con trai hiểu chuyện, suýt chút nữa đ.â.m ."

 

Lời xin thật sự chẳng chút thành tâm nào, qua loa lấy lệ hết sức. Đừng nhà họ Nguyễn , ngay cả Giang Bân cũng thấy chướng mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1008-giang-tieu-4.html.]

Anh lập tức tiến lên đẩy hai con Giang Noãn sang một bên, chân thành xin nhà họ Nguyễn.

 

Thư Khiết tỏ vẻ , và đúng là thật. Với nhà họ Giang chắc cũng chỉ giao thiệp , khi cả đời chẳng gặp .

 

Sau khi mời nhà, Nguyễn Kiều Kiều gặp thứ hai của nhà họ Giang, cùng với hai cô của Giang Tiêu. Một là Giang Noãn nãy, còn một trông vẻ dịu dàng hơn. Tuy nhiên Nguyễn Kiều Kiều rõ ràng cô với ba xong, liền trợn mắt vẻ khinh thường.

 

Môi trường sống của Nguyễn Kiều Kiều giờ vẫn luôn trong sạch. Đây thực sự là đầu tiên cô bé thấy mặt một kiểu, lưng một kiểu như .

 

Cô bé nhịn kéo tay Thư Vi, bắt đầu tán đồng lời . Chú Giang Bân tuy , nhưng hai chị gái của chú thật sự khó chơi. Dì út của cô bé nhất nên gả gia đình thế , hai bà chị chồng như thì cuộc sống sẽ khổ sở đến mức nào.

 

Trong lúc lớn chuyện, Nguyễn Kiều Kiều chẳng việc gì , chỉ đành bốc một nắm hạt dẻ để ăn. hạt dẻ khó bóc, cô bé bóc vài hạt liền theo thói quen định tìm Hứa Tư bóc giúp. Quay đầu tìm Hứa Tư thì thấy đang một bé gái quấn lấy.

 

Nguyễn Kiều Kiều nhớ mang máng cô bé hình như là con gái của cô ba nhà Giang Tiêu, tên là Vu Nhu, chừng 11-12 tuổi.

 

Cô bé đang cầm một cây kẹo mút, dường như mời Hứa Tư ăn. Nguyễn Kiều Kiều ở phía khách nữ, còn Hứa Tư ở phía khách nam.

 

Cô bé nghĩ ngợi một chút dậy về phía , định gọi nhỏ, nhưng kịp lên tiếng thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một , chìa tay , dường như thứ gì đưa cho cô bé.

 

"Giang Tiêu?" Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc .

 

 

Loading...