Mệnh Hoàng Hậu - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:11:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàm Ti Duyệt và Cố Cẩm Nguyên giống , nàng từ nhỏ sinh trong Hầu môn, nuông chiều từ bé chịu đủ sủng ái, gì từng thấy cảnh , nhất thời cả phát lạnh, sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Cẩm Nguyên buông.

Cố Cẩm Nguyên ngược điềm tĩnh, một là căn bản xảy chuyện gì, hai là cho dù rơi xuống nước nàng vẫn thể bơi, ba là cho dù chật vật giống như những quý nữ nước thì , chuyện mất mạng? Nàng thể bận tâm.

Cho nên nàng ngược điềm tĩnh, nhưng điềm tĩnh thì điềm tĩnh, nhớ tới đủ loại hành vi kỳ lạ của Cố Lan Phức ban nãy, khỏi lạnh liên tục.

Cố Lan Phức thật giỏi, là tính chuẩn thải bằng sẽ sập , nàng ? Thải bằng sụp đổ âm mưu gì ở bên trong?

Cố Cẩm Nguyên suy nghĩ kỹ nguyên do phía , cũng thấy tay chân lạnh toát.

Nàng ở Lũng Tây vốn ngày tháng vô lo, chừng qua một năm nữa, mãn tang ngoại tổ mẫu, sẽ tìm một nam t.ử thật thà gả , từ đó ở Lũng Tây sống những ngày tháng của một phụ nhân bình thường, từ nay về còn dính dáng gì đến Yến Kinh thành nữa.

Chỉ là nàng đón về , về .

Về , là lòng chốn chốn hiểm ác, một nơi yên , ngay cả ngủ giường cũng thể an giấc!

Cố Cẩm Nguyên nắm ngược tay Đàm Ti Duyệt, dùng ngữ khí khác thường : “Ngươi cảm thấy, kỳ lạ ?”

Đàm Ti Duyệt: “, quá kỳ lạ! Chuyện chắc chắn quỷ!”

cụ thể là chuyện gì, Đàm Ti Duyệt .

Đàm Ti Duyệt tuy nuông chiều từ bé, tính tình đơn thuần, nhưng nàng ngốc, loại âm mưu thủ đoạn xảy trong hoàng cung , chỉ sợ là nước sâu phía , xa xa là chuyện một quý nữ Hầu phủ như nàng thể nhắc tới.

Cố Cẩm Nguyên lúc hồn , khi khôi phục từ sự ớn lạnh ban đầu, nàng hất cằm lên, Cố Lan Phức đang giãy giụa trong nước cách đó xa: “Ngươi xem kìa, thật là chật vật, gì còn nửa điểm thể diện của quý nữ Ninh Quốc công phủ?”

Đàm Ti Duyệt tự nhiên là thấy , nàng c.ắ.n môi, : “Muội của ngươi, ngươi thật sự là…”

Những lời dư thừa, nàng , nhưng ý tứ, hai bên hiểu rõ.

Cố Cẩm Nguyên thu ánh mắt , về phía cô nương hôm nay mới quen : “Cảm ơn ngươi, Ti Duyệt.”

Đàm Ti Duyệt chút kích động, nàng càng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Cảm ơn ngươi, Cẩm Nguyên, nếu ngươi, ban nãy, ban nãy e là”

Nàng hít sâu một : “Sau chuyện gì, ngươi cho .”

Lời của nàng chút lộn xộn, câu ăn nhập câu , nhưng Cố Cẩm Nguyên hiểu ý nàng, Cố Cẩm Nguyên gật đầu, càng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng hơn.

Lúc , bên ngoài thải bằng chút hỗn loạn, Ngự lâm quân thị vệ chạy tới, ca ca của Đàm Ti Duyệt cũng tới, đưa Đàm Ti Duyệt rời , thấy Cố Cẩm Nguyên cũng ở đó, tự nhiên cũng đưa nàng về điện.

Cố Cẩm Nguyên từ chối, nàng lấy cớ nàng qua thiên điện, bên đó ma ma của tổ mẫu nàng ở đó, Đàm Ti Duyệt tin là thật, tự về .

Cố Cẩm Nguyên cáo biệt Đàm Ti Duyệt xong, vòng một đường, qua gần thải bằng.

Nàng ban nãy lúc Đào Hoa Ổ, đường bên đó qua , dựa trí nhớ gặp qua quên của nàng, từ đó đường tắt ngược khó, nhanh liền qua đó, chỉ thấy bên vẫn hỗn loạn, nhưng cũng may quý nữ rơi xuống nước lục tục vớt lên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-27.html.]

Cố Cẩm Nguyên tìm kiếm Cố Lan Phức trong đám , chỉ thấy Cố Lan Phức lóc ôm lấy một khúc gỗ nổi, dáng vẻ thật là chật vật, cầu xin mau tới cứu nàng , nàng sắp xong .

Nàng cảnh , khỏi buồn , nghĩ nàng ban nãy một lòng hại , cũng hy vọng rơi xuống nước mất hết thể diện, nay xem , thật sự là hại hại , chỉ tiếc là Hồ Chỉ Vân thể thấy dáng vẻ đáng thương của nữ nhi .

NhưngNàng xung quanh, xung quanh vẫn ít gia quyến bá quan, hề rời , thậm chí thử ném diều xuống nước để các nàng nắm lấy bơi lên, đương nhiên cũng bên cạnh chỉ trỏ xem náo nhiệt.

Nghĩ đến đây, Cố Cẩm Nguyên hất cằm lên, trong lòng dâng lên một tia lạnh.

Vốn định hại nàng, bản gặp ương chứ gì?

Thật sự là đáng đời.

Đang nghĩ như , bên tai truyền đến một giọng : “Nàng cảm thấy vui ?”

Giọng tựa như băng ngọc va , trong trẻo êm tai, nhưng quá mức lạnh lẽo, Cố Cẩm Nguyên giọng , thể liền căng cứng.

Nàng đương nhiên nhớ giọng , cũng đây là giọng của ai.

Đây là Thái t.ử.

Cố Cẩm Nguyên chậm rãi đầu , về phía Thái t.ử.

Khoảng cách quá gần, dường như đang ở ngay bên cạnh nàng, đến mức nàng đầu như , tóc gần như cọ mũi .

Khuôn mặt như ngọc, đôi mắt đen sâu thẳm, hàng mi dài của rũ xuống, cứ như ngưng thị nàng, dường như lâu.

Cố Cẩm Nguyên trong lòng hoảng hốt, theo bản năng lùi về một bước dài: “Thái t.ử.”

Thái t.ử chắp tay đó, bên môi mỏng nở một nụ nhạo như như : “Hoảng hốt như ?”

Cố Cẩm Nguyên cúi đầu: “Thái t.ử phận tôn quý, tiểu nữ t.ử kính ngưỡng vô cùng, đột nhiên thấy Thái t.ử, khỏi thất thố, còn xin Thái t.ử thứ tội.”

Thái t.ử ngưng thị nàng, giọng nhạt nhẽo: “Vậy nàng thật cho , thật, thể thứ tội cho nàng.”

Lông mi Cố Cẩm Nguyên khẽ run: “Thái t.ử… gì?”

Thái t.ử bước lên một bước, ép sát gần, cúi đầu ngưng thị nàng, giọng chuyển sang khàn trầm: “Nói cho Cô , nàng ban nãy đang ? Nhìn thấy khác rơi xuống nước, nàng vui vẻ ?”

Cố Cẩm Nguyên: “…”

Hơi thở của nam t.ử trẻ tuổi ngay mặt, một cỗ cảm giác lạnh lẽo của mai lạnh tuyết đông ập mặt, mặt nàng ửng đỏ, c.ắ.n răng, thấp giọng : “Thái t.ử đùa , nước , nay gặp nạn, trong lòng buồn bã vô cùng, thể”

 

 

Loading...