Cô cứ si ngốc ngắm bóng lưng của Khang Vương như , mặc trường bào màu nguyệt bạch, khom lưng vẽ tranh, trong ánh mắt chuyên chú và nghiêm túc thậm chí còn lộ vài phần đơn thuần như trẻ thơ.
Một Khang Vương như , là vị Nhị hoàng t.ử ngày xưa khoác tay cô và cùng cô tính toán tương lai.
Tuệ Tâm đưa tay lên, vuốt ve bụng một cái, cô khổ sở cầu xin, dùng hết thủ đoạn, vốn tưởng rằng cuối cùng cũng thể đêm đó, với vị Nhị hoàng t.ử khoác tay cô tính toán tương lai , nhưng hiện tại, cô , lẽ cơ hội thoáng qua là mất, cô thực sự thể nữa .
hiện tại, cô căm hận bản , dùng hết thủ đoạn, m.a.n.g t.h.a.i , đạt mục đích , nhưng còn là một Nhị hoàng t.ử như nữa, thứ dường như đều uổng phí.
Cho dù tương lai con của lên Đế vị, thì , định sẵn vẫn chịu cảnh góa bụa, cô độc tịch mịch sống qua một đời?
Nghĩ đến đây, cô rét mà run.
Mãi cho đến hiện tại, cô mới phát hiện, điều cô mong cầu suy nghĩ, chỉ là vinh hoa phú quý, chỉ là Phượng vị cao cao tại thượng cúi đầu Cố Cẩm Nguyên đang quỳ lạy, cô còn hy vọng bầu bạn, nắm tay, phu thê đồng lòng, thể sống những ngày tháng .
Cô cứ nghĩ như , đúng lúc Khang Vương từ trong b.út mực ngẩng đầu lên.
Trong lòng cô khẽ động, vội mỉm : “Vương gia ”
Nụ của cô nhanh cứng đờ ở đó.
Bởi vì ánh mắt của Khang Vương, thẳng qua cô , về một nơi nhanh.
Cô ngắm đôi mắt đó, chỉ cảm thấy đôi mắt đó đơn thuần tựa trẻ thơ, nhưng xa xăm mờ mịt, bên trong tuyết sương băng giá, nhưng duy nhất sự tồn tại của cô .
Dưới chân Tuệ Tâm lảo đảo một cái.
Cô tưởng rằng thứ từng trải qua trong quá khứ đối với cô đủ gian nan , nhưng hiện tại, cô phát hiện, đôi mắt trống rỗng mờ mịt đó, đối với cô mà , mới là sự trừng phạt lớn nhất.
Liên tiếp mấy ngày, Tuệ Tâm đều tinh thần sa sút, Hàn Thái tần thấy tình cảnh , chút lo lắng, liền đề nghị ngoài miếu thắp hương, đúng lúc nay xuân ấm hoa nở, qua đó giải sầu cũng .
“Hơn nữa bụng con cũng dần lớn lên , luôn nên để trong lòng dễ chịu một chút, nếu đối với đứa trẻ đều .” Hàn Thái tần lời thực là quan tâm tôn t.ử của , tuy nhiên lọt tai Tuệ Tâm, tự nhiên là chút hưởng thụ, nghĩ đứa trẻ từ nay về , đây là chỗ dựa duy nhất của trong tương lai , liền cũng gật gật đầu.
Lập tức thu dọn xe ngựa ngoài, ai ngờ xe ngựa khỏi thành, liền phía tiếng vó ngựa phi nước đại lao tới. Nghe âm thanh đó, thể phi ngựa nhanh như quan đạo ngoài Yến Kinh Thành , ắt hẳn là ngựa của quan gia, là công vụ khẩn cấp, dám cản trở, lập tức lệnh cho xe ngựa tránh đường nhường lối, bản cô cũng xuống xe nghỉ ngơi ở đó.
Đợi đến khi mấy con ngựa nhanh đó phi nước đại qua, đúng lúc bên cạnh cũng những khác đang hóng mát, liền hỏi thăm rốt cuộc chuyện là thế nào, kết quả khinh bỉ vô cùng: “Nhìn cô cũng là mặc lụa là, cô mà ngay cả chuyện cũng ?”
Tuệ Tâm lúc đó cũng sửng sốt: “Quả thực .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-262.html.]
Thế là vài đó chuyện phiếm, ở đó : “Đây là ngựa nhanh từ Lũng Tây đến.”
Lũng Tây?
Tuệ Tâm sửng sốt, cô đến Lũng Tây, liền nhớ đến Cố Cẩm Nguyên, trong lòng liền cảm thấy từng cơn đau nhói.
Người xung quanh : “Cô e là điều , hiện nay Hoàng hậu hỉ, đương kim Hoàng thượng đối với nàng sủng ái thừa, phàm là nàng thích cái gì, chuyện nghĩ cách cho nàng.”
Tuệ Tâm càng càng như lọt sương mù, ngựa nhanh và Cố Cẩm Nguyên quan hệ gì?
Lại hỏi thăm, liền : “Nghe Hoàng hậu ốm nghén, thiện thực do Ngự Thiện Phòng đều thích ăn, vì chuyện , Hoàng thượng hao tâm tổn trí, đặc biệt mời phu nhân của Lại bộ Thị lang Hồ đại nhân đến từ Lũng Tây để một điểm tâm khai vị cho Hoàng hậu, ai ngờ Hoàng hậu ăn , căn bản mùi vị đó. Hoàng thượng trong cơn giận dữ, sai từ Lũng Tây xa xôi ngàn dặm đưa nguyên liệu nấu ăn của địa phương tới, thực sự chỉ mong Hoàng hậu thích mà thôi.”
Nói đến đây, những xung quanh tự nhiên chậc chậc kêu kỳ lạ: “Đương kim Hoàng hậu, đúng là một phúc, Hoàng thượng vì nàng mà hậu cung bỏ trống, là đời độc sủng một nàng. Trước đó còn những thần t.ử lắm miệng, nàng ở Hậu vị con, kết quả vị Hoàng hậu lập tức hỉ !”
Tuệ Tâm điều , lập tức lời nào nữa.
Cô đột nhiên nhớ tới kiếp , kiếp , Cố Cẩm Nguyên dường như cũng như , Nhị hoàng t.ử kiếp cũng nâng niu nàng trong lòng bàn tay.
Sao đổi một , nàng vẫn như ?
Cô đưa tay lên, sờ sờ bụng .
Cô nhớ tới khi khởi hành, đặc biệt qua thỉnh an Hàn Thái tần, Hàn Thái tần dặn dò một phen, là “cả ngày ủ rũ, cái thể thống gì, nhi t.ử thấy thế cũng khỏe lên ”, trong lời đó, ngược chút ý trách móc cô .
Khang Vương hiện nay thành thế , trong lòng Hàn Thái tần cũng dễ chịu, nếu trong bụng một giọt m.á.u, bà e là trách mắng .
Thực nghĩ , phụ mẫu nhà cô đều còn, hiện nay sở dĩ thể sống sót, còn vì Nhị hoàng t.ử lúc phát điên một lòng chỉ nhớ đến cô .
Hiện nay Khang Vương nhớ đến cô nữa, cũng may mà trong bụng một giọt m.á.u như .
Tuệ Tâm nghĩ đến điều , bất giác trong lòng trĩu nặng.
Cô ngẩng đầu lên, về phía ngọn núi xa xa, ngọn núi ngày xuân lờ mờ nhú lên mầm xanh, còn những cây dương liễu cũng đều phủ lên một lớp xanh non, từ xa dường như núi bao phủ một lớp sương mù mỏng màu xanh nhạt, ngược đẽ vô cùng.