Còn đối với tất cả những điều , Cố Cẩm Nguyên cũng , nàng hiện nay đang chuyên tâm tận hưởng niềm vui t.h.a.i nghén.
Lúc nàng nếu phiền não, hẳn là vị phu quân Hoàng thượng thực sự là nàng quá c.h.ặ.t .
Lúc nàng đường, cho dù phía một chiếc lá rụng hoặc một cành hoa, đều tiến lên một bước, vội vàng quét sạch cho nàng, dường như một chiếc lá cây như cũng sẽ nàng vấp ngã .
Ban đầu Cố Cẩm Nguyên vẫn khá là hưởng thụ, đó thời gian lâu dần, nàng liền chút chịu nổi nữa: “Hoàng thượng, tấu chương của dạo nhiều ?”
Chàng hiện nay mấy khi cho nàng xem tấu chương nữa, hẳn là bận mới ?
Hoàng thượng khá là bình tĩnh: “Ta truyền lệnh xuống, phàm là dâng tấu, nhất thiết ngắn gọn súc tích, đều vượt quá ngàn chữ, vượt quá ngàn chữ bộ xem.”
Cố Cẩm Nguyên kinh ngạc, nàng đương nhiên , một tấu chương động một tí là mười mấy tờ, thao thao bất tuyệt trường thiên đại luận, hiện tại vượt quá ngàn chữ, chuyện, chuyện thể ?
Hoàng thượng nghi vấn của nàng, gật đầu: “Đương nhiên thể, hiện tại bọn họ nhẹ nhõm , cũng nhẹ nhõm , vốn nên như từ sớm mới .”
Cố Cẩm Nguyên: “...”
Được , lẽ đây ngược là thu hoạch ngoài ý .
cứ luôn chằm chằm như cũng là cách a, Cố Cẩm Nguyên suy nghĩ một chút, : “Hoàng thượng, cũng nên năng đến Ngự Thư Phòng tiếp kiến triều thần, nếu cứ luôn lưu luyến hậu cung, thời gian lâu dần, khó tránh khỏi chút lời đồn đại phong thanh.”
Lúc lời , Hoàng thượng vặn đỡ tay nàng bước lên bậc thềm phía .
Chàng thấy điều , khi bước lên bậc thềm, dừng bước, đầu nàng.
Dung mạo tôn quý tuấn mỹ, lúc khi nàng, trong đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên một tia bất đắc dĩ.
Cố Cẩm Nguyên nhỏ giọng hỏi: “... Có vấn đề gì ?”
Vị Đế vương trẻ tuổi Hoàng hậu của , mím môi, một tia tủi : “Nàng cứ thấy như , mong Ngự Thư Phòng ?”
Cố Cẩm Nguyên: “...”
Chàng đưa tay lên, càng nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng: “Ta dành nhiều thời gian ở bên nàng, nàng thích ?”
Cố Cẩm Nguyên vội : “Đương nhiên !”
Hàng mi đen của khẽ rủ xuống, nhạt giọng : “Vậy tại nàng luôn đuổi ?”
Cố Cẩm Nguyên vị mắt , hít sâu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-261.html.]
Nếu nàng nhớ lầm, hôm qua lúc phê duyệt tấu chương, còn lạnh một tiếng, đó hạ một đạo thánh chỉ, trực tiếp xét nhà một vị tam phẩm đại viên, đó đem cả nhà đó bộ lưu đày ba ngàn dặm .
Chính là một vị chủ t.ử sát phạt quyết đoán tay bao giờ lưu tình như , hiện nay ở chỗ nàng tủi đáng thương.
Sau khi nàng hít sâu một , cuối cùng chậm rãi : “Làm gì , đuổi .”
Vị Hoàng thượng , dỗ dành, nhất định dỗ dành cho .
Giống như dỗ dành một đứa trẻ mà dỗ dành.
Đối với Tuệ Tâm mà , chuyện chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, Cố Cẩm Nguyên mà m.a.n.g t.h.a.i .
Vốn dĩ chuyện m.a.n.g t.h.a.i cũng khá thu hút sự chú ý, chỉ Hàn Thái tần xoay quanh , ngay cả chỗ Hoàng thái hậu cũng sai đưa tới đồ tẩm bổ, cô bồi dưỡng thể cho , mà chỗ Thái hoàng thái hậu cũng ban thưởng riêng, điều khiến trong lòng Tuệ Tâm lờ mờ dấy lên hy vọng.
Cô thậm chí còn suy nghĩ viển vông, tuy bề ngoài cảnh ngộ thê lương, nhưng tương lai chắc , nếu như một sinh con trai, chừng Cố Cẩm Nguyên vẫn nhận nuôi con của .
Không, cô thể để Cố Cẩm Nguyên nhận nuôi con của chứ, cô dù thế nào cũng chịu, con của Đế vương, chỉ thể là Hoàng thái hậu.
Cứ nghĩ như , Tuệ Tâm vuốt ve bụng , càng thêm hy vọng tương lai.
Còn về Khang Vương hiện nay, ngược điên nữa, nhưng trầm mặc ít , bao giờ thích chuyện, cho dù là với Tuệ Tâm, thất luôn hầu hạ bên cạnh , cũng mấy cận.
Còn về phía Hàn Thái tần, càng là lạnh nhạt vô cùng.
Hàn Thái tần mỗi thấy, đều âm thầm rơi lệ, chỉ với Tuệ Tâm: “Nó hiện nay bệnh điên dường như khỏi, nhưng phảng phất biến thành một khác, còn là nhi t.ử lúc của nữa.”
Nhi t.ử lúc , ôn văn nhĩ nhã, cung thuận hiếu kính, đó mới là nhi t.ử của bà, hiện nay , rằng, lúc dường như trong mắt căn bản ngươi, nghĩ đến thôi khiến đau lòng.
Không chỉ nương như bà, ngay cả vị Hoàng phi Cố Lan Phức mà ngày thường nó luôn miệng nhắc mãi quên và đứa con trong bụng Cố Lan Phức, nó dường như đều quên gần hết .
Nhờ thang t.h.u.ố.c đó của sư phụ Cố Cẩm Nguyên, thể ngược hồi phục, Tuệ Tâm cuối cùng cũng viên phòng với , nhưng ai ngờ khi viên phòng, ngược càng lạnh nhạt với Tuệ Tâm hơn, thậm chí còn cho rằng đây là “Hoàng phi” của nữa, ngay cả cũng thèm Tuệ Tâm một cái, ngược say mê thư họa, mỗi ngày đều sách vẽ tranh.
Hàn Thái tần tự nhiên là hao tâm tổn trí thăm dò qua, nhưng hỏi nguyên cớ, nhi t.ử của bà hiện nay căn bản mấy khi mở miệng chuyện, những điều bàn luận ngoài thư họa mà thôi.
Tuệ Tâm thấy tình cảnh , tự nhiên cũng chút buồn bã. Cô cũng mong ngóng Khang Vương thể khôi phục dáng vẻ ban đầu, cô hiện nay m.a.n.g t.h.a.i , đem tin cho , vui vẻ phấn khởi, đó hai cử án tề mi, từ nay về sống những ngày tháng . Còn về ngôi vị Hoàng đế , nếu thể đoạt , thì tự nhiên là đều đại hoan hỉ, thực sự thể đoạt , thì cũng đành thôi.
hiện tại, dáng vẻ chìm đắm trong thư họa màng thế sự của Khang Vương, khỏi xót xa, ngược nhớ đến vị Nhị hoàng t.ử ngày xưa từng với cô về tương lai, đó bảo cô bảo dưỡng thể cho , qua vài ngày nữa sẽ dọn qua ở cùng cô vân vân, Nhị hoàng t.ử lúc đó, là thực sự đang tính toán cho tương lai của hai .