ai ngờ, đột nhiên, nàng mang thai.
Lần m.a.n.g t.h.a.i , quả thực như cây khô gặp mùa xuân. Nàng liền bắt đầu nghĩ ngợi nhiều hơn.
Nàng cẩn thận so sánh vận mệnh kiếp của và vận mệnh của Cố Cẩm Nguyên, phát hiện kiếp tuy nhiều điểm khác biệt so với kiếp , nhưng đều một điểm chung, đó là ở bên Nhị hoàng t.ử thì mang thai, nhưng gả cho Thái t.ử, cuối cùng ắt hẳn là vô sở xuất cô độc cả đời.
Nói như , nàng tuy hiện giờ thoạt thê lương, nhưng giữ lấy Khang Vương, sinh hạ hoàng t.ử, Cố Cẩm Nguyên vô sở xuất, cuối cùng dù Khang Vương thể đăng cơ xưng đế, thì nhi t.ử của vẫn thể đăng cơ xưng đế?
Điều khiến Cố Lan Phức mở cờ trong bụng, lập tức nghĩ ngợi gì nhiều nữa, chỉ chuyên tâm dưỡng thể. Nàng sinh hạ huyết mạch hoàng tộc, nàng cảm thấy thứ đều tràn trề hy vọng.
Và Hàn Thái tần tự nhiên cũng ôm suy nghĩ , lập tức vứt bỏ thứ, chuyên tâm dưỡng thể cho Cố Lan Phức, chỗ nào cũng cẩn trọng.
Đến lúc , chỉ Cố Cẩm Nguyên, ngay cả Hoàng thượng thoạt cũng chút lo âu.
Chàng thỉnh thoảng sẽ chằm chằm bụng nàng, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì.
Cố Cẩm Nguyên thậm chí cảm thấy, khi bụng như , dường như đang , mà là xuyên qua về những con và sự việc xa xăm nào đó. Trong đôi mắt đen trầm tĩnh của sẽ lóe lên một loại cảm xúc phức tạp đến mức khiến nàng thể hiểu nổi.
Điều khiến Cố Cẩm Nguyên khó tránh khỏi nghĩ nhiều, nàng sẽ nhớ những lời từng , những chuyện về việc bói .
Cuối cùng một ngày, lúc ngủ, khi hai hành sự xong, khi mồ hôi vẫn còn đọng l.ồ.ng n.g.ự.c, sự ẩm ướt và nóng bỏng tràn ngập đầu ngón tay nàng, má nàng áp sát n.g.ự.c , thấp giọng hỏi: “Chàng bói ?”
Hoàng thượng gì, chỉ lặng lẽ đó, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ẩm ướt của nàng.
Cố Cẩm Nguyên trong lòng cảm thấy nghẹn ngùng. Thân thể nàng , thể Hoàng thượng cũng vấn đề gì, tại hai mãi vẫn thai, rốt cuộc là xảy vấn đề ở ?
Nếu mãi vẫn , dù sủng ái đến , nhưng bên ngoài thì , bên ngoài ăn thế nào?
Luôn thể cuối cùng nhận nuôi đứa trẻ của Cố Lan Phức, đây là điều trong lòng nàng thể chấp nhận .
Còn về việc sinh con với khác, thể chấp nhận , nghĩ cũng cần nghĩ, thể.
Nếu thực sự như , thì nàng thà phế, tự tìm một nơi cô độc sống cả đời, còn hơn là và khác hoan ái.
“Trong cái bói đó của , lẽ nào định sẵn là huyết mạch gì ? Đã , thì cũng lỡ dở , tìm khác sinh !”
Nói xong, Cố Cẩm Nguyên dứt khoát đưa tay, gạt cánh tay đang ôm , ném sang một bên, đó tự mặt trong, lưng với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-256.html.]
“Nguyên Nguyên, đừng loạn nữa.” Chàng xoay đối diện với lưng nàng, thấp giọng dỗ dành như .
“Ta loạn.” Cố Cẩm Nguyên c.ắ.n môi : “Ta đang chuyện đắn.”
“Vậy nàng lời giận dỗi gì chứ?” Chàng thấp giọng dỗ dành nàng: “Ta chẳng với nàng , chuyện con cái , là , luôn xem duyên phận, duyên phận đến là .”
Cố Cẩm Nguyên , nước mắt gần như rơi xuống.
Biết bao nhiêu triều thần đều đang sắc mặt mà hành sự, đều là một vị đế vương dễ chung đụng. Từ khi đăng cơ đến nay, thánh chỉ bao nhiêu quan viên tham nhũng ngã ngựa. Trong lúc sát phạt quả đoán, ai cũng quá mức nghiêm khắc lạnh lùng, văn võ bá quan triều đường cũng đều nơm nớp lo sợ, dám chút lơ là.
Một như , giường dỗ dành , giống như một đàn ông bình thường dỗ dành thê t.ử của .
trong lòng nàng thể coi là đàn ông bình thường, là đế vương, cần một t.ử tự, , thậm chí một, cần nhiều t.ử tự. Nếu ngay cả một t.ử tự cũng , e là giang sơn lòng đều vững chắc, khó tránh khỏi những tranh chấp lời tiếng .
rốt cuộc nàng để , thể sinh cho một nam bán nữ, còn bắt dỗ dành, lúc dỗ dành còn kiêu kỳ mà , đây là loại Cố Cẩm Nguyên trở thành.
Nàng cố gắng thu liễm cảm xúc, thấp giọng : “Ta chỉ hỏi , nếu mãi huyết mạch gì, sẽ thế nào? Chàng là Cửu ngũ chí tôn, luôn nên một huyết mạch.”
Hoàng thượng khẽ thở dài một tiếng, ôm lấy nàng, : “Nàng thực sự suy nghĩ của ?”
Cố Cẩm Nguyên: “Chàng cứ việc thẳng là , đừng kiêng dè suy nghĩ của , cũng loại hiểu chuyện, cũng hiểu nỗi khổ tâm của .”
Nói xong lời , đàn ông phía im lặng một lát, mới khàn giọng : “Thứ nhất, chúng nhất định sẽ con, thể sớm một chút, nhất định muộn một chút, tin chắc chắn sẽ .”
Đứa trẻ của kiếp , tại mãi vẫn đến, nhưng tin, chắc chắn sẽ .
Tiếp đó, : “Lùi một vạn bước, cho dù , những bé trai trong hoàng thất chúng cũng thể tùy ý chọn. Tìm những nhà nhiều nhi t.ử, nàng thích đứa nào thì nhận nuôi đứa đó, bế về nuôi từ nhỏ, chúng cũng thể nuôi cho thiết, cứ coi như nhi t.ử ruột của .”
Còn về đứa trẻ do Cố Lan Phức sinh gì đó, căn bản thèm.
Cố Cẩm Nguyên lúc trong lòng mới dễ chịu hơn, xoay : “Thật ?”
Hoàng thượng nghiến răng, cúi đầu dáng vẻ rơm rớm nước mắt của nàng: “Ta lừa nàng gì? Có nhận nuôi đứa trẻ do Cố Lan Phức sinh ? Có bắt đầu nghĩ đến chuyện và phụ nữ khác sinh con ?”