Mệnh Hoàng Hậu - Chương 244

Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:17:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn về chuyện long sàng, dù nổi hứng, cũng giống như , mà là cẩn thận từng li từng tí, động tác vô cùng ôn tồn.

Thực nàng là đèn l.ồ.ng dán giấy, gì đến mức yếu ớt như .

Chỉ là những chuyện , nàng cũng tiện nhiều, chỉ thầm cảm thấy buồn trong lòng mà thôi.

Nàng với Hoàng thượng “Biết mà”, trong giọng điệu ít nhiều vài phần mất kiên nhẫn, nhưng trong sự mất kiên nhẫn đó ẩn chứa vài phần ý vị nũng. Nhìn thấy nàng như , bất giác ngẩn .

Lúc nàng chải b.úi tóc đọa mã, cài trâm báu cửu phượng, hình thon thả mềm mại bao bọc trong bộ thường phục Hoàng hậu thêu bằng chỉ vàng chỉ bạc, đoan trang minh diễm, quý khí hoa mỹ.

Kiếp nàng vẫn là Hoàng hậu, nhưng là Hoàng hậu của riêng .

Chàng vươn tay, nắm lấy tay nàng: “Hoàng hậu.”

Cố Cẩm Nguyên , trong lòng khẽ động. Ngày thường đều gọi nàng là “Nguyên Nguyên”, hôm nay gọi nàng như thế .

Nàng nhướng mày, mỉm : “Làm gì ?”

Khi nàng , diễm lệ như mẫu đơn, thanh khiết như tuyết mới, vô cùng rạng rỡ mềm mại, khiến thấy trong lòng xao xuyến.

Vị đế vương trẻ tuổi ngắm Hoàng hậu của , im lặng hồi lâu, mới kéo tay nàng qua, cúi đầu hỏi bên tai nàng: “Hoàng hậu khi nào mới sinh cho một nam bán nữ đây?”

Tai Cố Cẩm Nguyên chợt ửng đỏ.

Thực nàng cũng a!

Làm Hoàng hậu, quá nhiều việc lo toan, sớm sinh hạ huyết mạch, đây mới là điều quan trọng nhất.

mãi vẫn tin tức, nàng thế nào .

Đêm đó, vị Tân đế trẻ tuổi long sàng, quả thực lật qua lật sủng ái Hoàng hậu của bao nhiêu bận, hiếm khi buông thả một . Đến lúc khẩn yếu, thậm chí còn giữ c.h.ặ.t nàng , : “Đem thiên t.ử bách tôn của đều cho nàng ?”

Những lời nóng bỏng bên tai khiến ngọt ngào tê dại, nàng ôm c.h.ặ.t lấy , c.ắ.n lên vai .

Một đêm điên cuồng, ngày hôm Tân đế tự nhiên tỉnh dậy từ sớm. Hiện giờ mới đăng cơ, tảo triều là thể vắng mặt, khi tảo triều, bao nhiêu đại sự triều chính đang chờ đợi, trong ngự thư phòng gần như ngày nào cũng trọng thần túc trực chờ tấu trình.

Chỉ là đợi đến khi rửa mặt chải đầu xong, triều phục đế vương định rời , rốt cuộc vẫn nỡ, liền vén màn trướng . Lại thấy long sàng, giữa đống gấm vóc, mái tóc đen như mây của phụ nữ xõa dài bên gối, tôn lên làn da trắng như tuyết, đôi môi như hoa mai cành, đỏ mọng khiến thương xót.

Có lẽ là phận giống ngày thường, liền mang đến chút cảm giác đặc biệt, cũng lẽ là trong lòng nàng thừa nhận ân trạch của để sớm hoài t.h.a.i t.ử tự, hương vị đêm qua khác hẳn ngày thường, dường như càng khiến say mê. Nhất thời gần như bước , hận thể long sàng, ôm lấy vị Hoàng hậu hương kiều ngọc nộn thêm một phen hoang đường nữa.

rốt cuộc là , cuối cùng chỉ thể cúi xuống, khẽ hôn lên mái tóc đen của nàng, đó cẩn thận khép màn trướng , hạ thấp giọng phân phó cung nga đang canh giữ bên cạnh: “Cứ để Hoàng hậu ngủ, khi nào tỉnh hẵng hầu hạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-244.html.]

Lúc Nhiễm Ti đang ở đó, chút do dự: “Hoàng thượng, hôm nay đáng lẽ là ngày mệnh phụ tiến cung tạ ơn.”

Tuy nhiên vị đế vương trẻ tuổi chỉ lạnh nhạt : “Dù đợi thêm một lát thì ?”

Hoàng hậu của , hôm qua mệt mỏi đến thế, cớ bò dậy từ sớm chỉ để nhận lời tạ ơn của các mệnh phụ? Lỡ như thể Hoàng hậu của mệnh hệ gì, ai gánh vác nổi trách nhiệm?

Thần sắc Nhiễm Ti khựng , chỉ cảm thấy trong câu hỏi ngược của Hoàng thượng, tự áp lực như núi ập đến, lập tức dám thêm lời nào, vội đáp: “Vâng.”

Hoàng thượng nhạt giọng : “Truyền khẩu dụ của trẫm, để chư vị mệnh phụ ngoài cung đến tạ ơn đợi ở Triều Lộ điện .”

Thực trong lòng tự hiểu rõ, hôm nay như lẽ sẽ khiến một mệnh phụ bất mãn, thậm chí truyền vài lời đồn đại, nhưng chuyện là khẩu dụ ban xuống, những đó cũng chẳng thể gì.

Chàng tự nhiên hiểu sâu sắc rằng, mới đăng cơ xưng đế, đây chính là thời khắc quan trọng.

Giữa quân và thần, ai mạnh ai yếu, là ai dắt mũi ai, sẽ phân rõ thắng bại chỉ trong một hai tháng .

Còn về Hoàng hậu của , tự nhiên là thể tuân theo những quy củ đó, càng thể chiều theo ý những mệnh phụ . Nếu một khi cuốn , chuyện nạp phi phong tần sẽ lôi lôi kéo kéo, hôm nay dâng tấu ngày mai du thuyết, sẽ bao giờ hồi kết.

Cố Cẩm Nguyên quả thực ngủ một giấc nướng, một giấc nướng dài.

Đêm qua tuy coi như chu đáo, nhưng rốt cuộc nam nhân khi điên cuồng lên khó tự kiềm chế, nàng cũng mệt mỏi nhẹ. Đến mức hôm nay khi tỉnh , hỏi giờ giấc, là giờ Tỵ một khắc .

Cố Cẩm Nguyên lập tức kinh hãi: “Sao gọi dậy? Lại để ngủ đến giờ !”

Nhiễm Ti vội tiến lên: “Đây là Hoàng thượng phân phó, là để Hoàng hậu tùy ý ngủ, ngủ đến khi nào thì ngủ, ngàn vạn quấy rầy Hoàng hậu.”

Cố Cẩm Nguyên: “?”

Chàng hôm nay tiếp kiến mệnh phụ ? Hay là trí nhớ quá kém nên quên mất ?

Cố Cẩm Nguyên bất đắc dĩ, lập tức sai đỡ dậy, rửa mặt chải đầu trang điểm, vội vàng khoác lên triều phục Hoàng hậu, đó lên phượng liễn, đến Triều Lộ điện.

Trên đường , chạm trán liễn xa của Khang Vương.

Khang Vương hiện giờ điên điên khùng khùng, tự nhiên trông mong thể xuống hành lễ, Cố Cẩm Nguyên cũng để ý. ai ngờ đúng lúc , liễn xa của Khang Vương dừng , một phụ nữ bước xuống.

Người phụ nữ đó gầy gò, mặt chút m.á.u, dường như gió thổi qua là ngã.

Lúc đầu Cố Cẩm Nguyên nhận , kỹ, mới nhận đây là Cố Lan Phức, chính là Cố Lan Phức đổi tên thành Tuệ Tâm.

 

 

Loading...