Mệnh Hoàng Hậu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:10:55
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên mặt nọ nửa điểm biểu tình, lạnh nhạt kiêu kỳ dời tầm mắt , dường như thấy nụ của Cố Cẩm Nguyên. Tơ liễu mắt bay lượn trong trung, Cố Cẩm Nguyên cảm thấy một tia tơ liễu vương mặt , khẽ quất , đau, nhưng chút khó chịu. Nàng c.ắ.n môi, liền nam t.ử nữa.

Hai tên thị vệ cuối cùng cũng trở về, đoàn của Cố Cẩm Nguyên rốt cuộc cũng thể tiếp tục lên đường. Trước khi , Cố Cẩm Nguyên một nữa cảm tạ tên thị vệ , tên thị vệ ngược vẻ khá sợ hãi, định gì đó, nhưng , chỉ là tổn thọ . Còn về nam t.ử , Cố Cẩm Nguyên thêm một cái nào nữa.

Sau khi lên xe ngựa, trong lòng nàng vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện , thầm nghĩ Yến Kinh thành quả nhiên là nơi , tuy kỹ, nhưng nam t.ử sinh tuấn nhã thanh lãng, ngược là một dung mạo , chỉ là tính tình quá mức kiêu ngạo mà thôi. Có lẽ quý tộc trong Yến Kinh thành đều khí thế như ?

Cố Cẩm Nguyên đến Yến Kinh thành chạng vạng tối ngày thứ hai, muộn hơn nửa ngày so với nàng tưởng tượng.

Yến Kinh thành quả nhiên khác biệt với những nơi khác. Cố Cẩm Nguyên một đường từ Lũng Tây đến đây, cũng coi như kiến thức qua ít nơi, nhưng trong Yến Kinh thành , còn bước , thấy sông hộ thành, cây cầu lớn bằng phẳng như đất bằng, bên cạnh cầu chạm trổ thủy thú phi vân, cầu là những cột đá xếp san sát, tráng lệ hùng vĩ. Trên cầu thì dòng tấp nập, xe chạm ngựa quý, qua kẻ ngớt, phu xe bộ, bán hàng rong, tăng lữ, đủ hạng , khiến xuể.

Đợi đến khi qua cầu, thấy giữa đường ngự phố xá, lầu các san sát, cờ phướn tung bay, hoành phi biển hiệu rực rỡ muôn màu, quả thực là chốn phồn hoa tựa gấm.

Hồ ma ma từ hôm qua, cuối cùng cũng nhiều thêm vài chữ với Cố Cẩm Nguyên, về tình hình của Ninh Quốc công phủ. Thế là Cố Cẩm Nguyên , cha và vị kế mẫu khi thành , nhanh sinh một cặp song sinh, nữ là Cố Lan Phức, nam là Cố Trường Tín, hai chỉ nhỏ hơn nàng nửa tuổi. Sau đó hai sinh thêm một nhi t.ử, tên là Cố Trường Việt, nhỏ hơn nàng hai tuổi. Còn về bề , lão Ninh Quốc công năm xưa còn, chỉ để Lão phu nhân vẫn còn sống.

Hồ ma ma cứ thế lải nhải: “Cô nương nhớ kỹ, Lão phu nhân là một coi trọng quy củ. Cô nương từ Lũng Tây đến, nơi thâm sơn cùng cốc, tự nhiên là hiểu quy củ nơi của chúng . Nếu chọc Lão phu nhân vui, cô nương rốt cuộc là chủ t.ử, chắc trách phạt, chỉ sợ lão bà t.ử đây cũng chịu vạ lây.”

Cố Cẩm Nguyên , liền mấy để ý. Nàng Hồ ma ma họ Hồ, là ma ma hồi môn của vị kế mẫu . Dọc đường , tiên là cẩn thận dò la nàng, chỗ nào cũng đề phòng, đó chuyện cũng giấu giấu giếm giếm, nay ngược đến với nàng điều .

Hồ ma ma thấy Cố Cẩm Nguyên căn bản để ý đến , liền chút bĩu môi, thầm nghĩ cô nương từ quê mùa đến , e là phận của . Tưởng là chủ t.ử đắn ? Nàng e là căn bản , tại nàng đến Yến Kinh thành ! Hồ ma ma âm thầm nở một nụ trào phúng.

Cố Cẩm Nguyên tự nhiên cảm nhận , nụ của Hồ ma ma bên cạnh, luôn khiến một loại cảm giác khó chịu nên lời. Điều khiến nàng cảm thấy, dường như phía một cái hố, đang đợi nàng, để nàng nhảy xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-2.html.]

Nàng nhẹ giọng hỏi: “Ma ma ?”

Hồ ma ma chỉ là nghĩ thầm trong lòng, vạn ngờ nàng thấu: “Ta, .”

Cố Cẩm Nguyên nhạt nhẽo liếc bà một cái, thêm gì nữa. Hồ ma ma chỉ tưởng hẳn là qua mặt , liền vội vàng thu liễm tâm thần.

lúc , Ninh Quốc công phủ đến. Cố Cẩm Nguyên sang, chỉ thấy sư t.ử đá lớn uy phong lẫm liệt, cổng lớn màu đỏ chu sa khí thế uy nghiêm, ngay cả gia đinh cổng cũng ăn mặc hoa lệ.

Đây chính là nó . Nơi mà ngoại tổ mẫu từng nhắc đến, gia tộc chung minh đỉnh thực, Ninh Quốc công phủ của hoàng quốc thích. Nơi mà phụ ruột của nàng đang ở.

Cố Cẩm Nguyên , nhà của phụ ruột nàng là nơi bình thường thể bước . Năm nàng mười ba tuổi, ngoại tổ mẫu qua đời, nàng vẫn luôn sống một , phụ nàng hẳn là rõ. Thế nhưng lúc đó, phụ nàng cũng hề nhắc đến việc để nàng tới Ninh Quốc công phủ, một ai đón nàng. Hiện tại qua hai năm, đột nhiên đến đón, nàng liền cảm thấy, chuyện ắt hẳn tầm thường.

Nếu lúc còn nghĩ rằng khác đoái hoài đến chút tình , thì Cố Cẩm Nguyên e là tự cũng chê chính . Nàng , nàng tới đây, nhất định là nguyên do. Còn nguyên do đó là gì, cần nàng tự từ từ dò xét. Nàng cũng , nơi một ai thể tin tưởng, nàng bắt buộc cẩn thận gấp bội, bề dè dặt. Nàng đương nhiên càng hiểu rõ, từ giây phút nàng bước chân Ninh Quốc công phủ , bao nhiêu đôi mắt đang chằm chằm nàng.

Nàng bước qua nhị môn, lên một cỗ kiệu mềm. Xuống kiệu, liền mấy phụ nhân dáng vẻ quyền quý đón. Những phụ nhân y phục hoa lệ, ắt hẳn tưởng đây là chủ t.ử đương gia, nhưng Cố Cẩm Nguyên hiểu rõ, phận của nàng, còn đáng để bất kỳ ai đón, đây hẳn là phụ nhân quản sự trong phủ , lập tức khẽ gật đầu hiệu.

Người tới đón Cố Cẩm Nguyên là thê t.ử của quản gia Vương Quý Phương trong phủ, khác đều gọi bà là Vương Quý Phương gia. Bà thấy Cố Cẩm Nguyên như , ngược chút bất ngờ. Nhìn dung mạo , quả là tư sắc hiếm đời, đem một đám quý nữ bà từng gặp ngày thường thảy đều so sánh xuống. Nhìn cách ăn mặc , ít nhiều chút hàn toan, nhưng cái gật đầu ban nãy, nặng nhẹ, khiến bắt bẻ, hề mạo phạm, ngược khiến bà cảm thấy, vị cô nương hành sự chừng mực.

 

 

Loading...