Cố Cẩm Nguyên vội vàng đỡ lão nhân gia dậy, giúp bà đ.ấ.m lưng, lấy điểm tâm mang đến qua: “Nhìn , đây là điểm tâm Phong Ích Lâu mang từ Yến Kinh thành đến, cháu nhớ tổ mẫu cháu còn nhắc tới món với nãi nãi, lúc đó nãi nãi chắc chắn là ngon, nay cháu đặc biệt mang đến , lão nhân gia thể nếm thử !”
Lão nhân gia lời , kích động vô cùng, liên tục gật đầu: “Tốt, , ! Ta chừng tuổi , ngờ còn thể hưởng loại phúc , còn thể ăn điểm tâm từ Yến Kinh thành mang đến.”
Cố Cẩm Nguyên giúp lão nhân gia mở một gói giấy dầu, bởi vì trời lạnh, tuy đường xá xa xôi mang đến, nhưng sẽ hỏng, đương nhiên mùi vị sẽ thể ngon như lúc ban đầu .
Nàng tự tay bóc , đưa đến tay lão nhân gia: “Nãi nãi, nếm thử xem, ngon lắm đấy.”
Lão nhân gia nếm thử một miếng, đó trong mắt đều ứa lệ hoa: “Ngon, quả nhiên là ngon, cả đời từng ăn qua điểm tâm nào ngon như !”
Tạm thời ăn điểm tâm, chuyện một lúc, ngoài việc lão nhân gia hỏi thăm chuyện của nàng ở Yến Kinh thành, Cố Cẩm Nguyên đều nhất nhất chọn chuyện để , nương A Mông bên cạnh vặn bưng nước nhà, thấy các nàng nhắc tới Yến Kinh thành liền : “Nay Cẩm Nguyên nhà chúng khác xưa , con bé bây giờ là Thái T.ử phi .”
Lời thốt , lão nhân gia lập tức giật nảy , điểm tâm trong tay suýt nữa rơi xuống đất: “Thái T.ử phi? Thái T.ử phi là gì, hình như ghê gớm!”
Cố Cẩm Nguyên , liền nhắc tới với lão nhân gia, thế nào là Thái Tử, thế nào là Thái T.ử phi.
Lão nhân gia mà bừng tỉnh, liên tục gật đầu, hỏi: “Vậy Hoàng thượng trong cung hung dữ , cháu sợ ?”
Cố Cẩm Nguyên càng tươi hơn, kiên nhẫn nhắc tới với bà, Hoàng thượng trong cung là một , chẳng khác gì những cha trong thiên hạ, từ ái vô cùng, khác chỉ ngài là Hoàng thượng, nhưng tiểu bối chỉ cảm thấy đó là một cha, đối với ngài cũng quá nhiều sợ hãi, một lúc : “Chỉ là một nhà thôi, ngày thường tuy đều theo lễ quỳ bái, nhưng cảm thấy ngài là Hoàng thượng thì bao nhiêu đáng sợ.”
Đương nhiên , vị Hoàng thượng cha chồng một đạo thánh chỉ ban xuống, nhà nàng liền bình phản, di cốt nhà thể trở về Yến Kinh thành , đây chính là cái lợi của việc con dâu Hoàng thượng.
Lão nhân gia bừng tỉnh, liên tục gật đầu, đó hỏi thăm chuyện trong cung, Cố Cẩm Nguyên thấy bà hứng thú với chuyện trong cung, liền nhất nhất kể cho bà , Hoàng thượng thế nào, Hoàng Hậu thế nào, trong cung ăn gì chơi gì, cũng như đón tết , chỉ mà tinh thần lão nhân gia cũng lên theo.
Về thấy sắc trời còn sớm nữa, cha nương A Mông giữ dùng bữa, Cố Cẩm Nguyên tự nhiên chịu, lúc mới dẫn Thái T.ử trở về.
Lúc hai dậy ngoài, cha nương A Mông và A Mông tiễn , tiễn đến cửa lớn, Cố Cẩm Nguyên vô tình, liếc thấy chỗ cửa sổ nhà trong bên , lão nhân gia đang nhoài cửa sổ ngoài.
Cố Cẩm Nguyên nghĩ thầm lão nhân gia chắc chắn là nỡ xa , vội vàng vẫy tay với lão nhân gia.
Đợi đến khi ngoài, trở về nhà , Cố Cẩm Nguyên chậc chậc thở dài với Thái Tử: “Ta đáng để qua đó, bây giờ coi như chứ, phòng ốc nhà nông, chẳng gì cả, quen ở lầu cao cửa rộng như , tự nhiên là quen.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-196.html.]
Chỗ ở của nhà quê, dọn dẹp thế nào cũng là khói lửa hun đốt, tường bên đều hun đến mức màu trắng nữa, còn giăng đầy mạng nhện, e là cả đời từng thấy nơi nào tồi tàn như .
Thái T.ử : “Vị cha A Mông , giỏi kỵ xạ ?”
Cố Cẩm Nguyên , ngược nghi hoặc: “Sao hỏi như ?”
Thái T.ử nhạt giọng : “Ta thoạt , còn tưởng là gia đình tập võ.”
Cố Cẩm Nguyên càng thêm kinh ngạc: “Gia đình tập võ, cái thế nào?”
Thái T.ử nàng, nàng ngày thường tự nhiên là thông minh vô cùng, nhưng chắc hẳn từ nhỏ quen , là cực kỳ cận, nên cũng tập dĩ vi thường, cảm thấy kỳ quái nữa.
Còn bước sân viện đó, thấy đôn đá liền đó là đồ dùng của luyện võ, còn cây trường cung , là thứ bách tính bình thường dùng để săn, ngược giống như một cây chiến cung cường kình, đó là cần lực cánh tay tương đương mới thể kéo nổi, gia đình tất nhiên tầm thường.
Gia đình A Mông , e là chút tầm thường.
Lúc Cố Cẩm Nguyên một cái, cũng nhiều, chỉ : “Nàng qua đó chuyện với nãi nãi A Mông, thoạt ngược trò chuyện ít nhỉ?”
Cố Cẩm Nguyên nhắc tới nãi nãi A Mông, liền nhịn nhiều hơn, lão nhân gia thế nào thế nào, ăn điểm tâm Phong Ích Lâu thích , còn hỏi thăm nhiều chuyện trong cung.
Nàng sắc trời loáng thoáng tối dần ngoài cửa sổ, than một tiếng: “Vừa lúc chúng , bà còn nhoài cửa sổ chúng đấy.”
Thái T.ử khẽ nhướng mày: “Vậy , xem các nàng ngược cận vô cùng, vẻ bà chút tuổi tác ?”
Cố Cẩm Nguyên suy nghĩ một chút: “Ta cũng bao nhiêu tuổi, lúc đó bà thực sống ở đây, cũng là nãi nãi của A Mông, bà sống ở Sa Dục Khẩu bên , lúc đó cha A Mông săn cẩn thận ngã thương, là nãi nãi cứu ông , về cha A Mông liền tri ân đồ báo, đón bà qua đây, hầu hạ như nương ruột .”
Thái T.ử , như điều suy nghĩ, nhưng gì.
Đến ngày thứ hai, Thái T.ử đích cùng Cố Cẩm Nguyên đến phần mộ, phần mộ đó ngoài thị trấn nhỏ chừng hơn ba mươi dặm, cách Sa Dục Khẩu gần , đoàn ngoài bao lâu, liền thấy cát vàng ngập trời, gần như thể tiến bước.