Mệnh Hoàng Hậu - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:15:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Lan Phức đều kịp phản ứng.

Đợi đến khi hai cái tát "chát chát chát" đ.á.n.h lên mặt, đau rát, nước mắt ả lập tức rơi xuống.

Ả tủi về phía Hàn Thục phi, tuy nhiên Hàn Thục phi căn bản ả, cũng ý định mặt cho ả.

Ả lập tức hiểu .

Ả chính là một tên lâu la xông pha chiến đấu, nhưng lâu la xảy chuyện, Hàn Thục phi quản.

Trong lòng một trận đau đớn, càng cảm thấy, bất luận thế nào cũng nắm c.h.ặ.t Nhị hoàng t.ử, gả cho .

Đám xung quanh đều đến ngây . Vị Thái t.ử phi thoạt nhàn nhã nhu tĩnh, ngờ lợi hại như , ban nãy đ.á.n.h Cố Lan Phức thật sự là chút lưu tình.

Ngược là Hoàng thái hậu ở bên cạnh, dáng vẻ của Cố Cẩm Nguyên, trào phúng : “Thái t.ử phi oai phong thật lớn, mà dám ngay mặt ai gia đ.á.n.h .”

Hoàng hậu thấy , tiến lên liền đỡ cho Cố Cẩm Nguyên.

Cố Cẩm Nguyên : “Tôn tức phụ khi ở Lũng Tây , đương kim Thánh thượng lấy nhân hiếu trị quốc. Nay tôn tức phụ gả Đông cung, tự nhiên cũng đương bỉnh trì hiếu đạo. Mẫu hậu là bà mẫu của tôn tức phụ, bà mẫu khu khu một thần nữ gây khó dễ, đường đường quốc mẫu Đại Chiêu bức vấn, con dâu, tự nhiên đương lấy hiếu đầu, thể để Mẫu hậu chịu loại cục tức .”

Giọng nàng trong trẻo êm tai, lời êm đềm chậm rãi, nhất thời đến mức Hoàng thái hậu á khẩu trả lời .

Mà Hoàng hậu ở bên cạnh , khỏi chút cảm động, nghĩ thầm Thái t.ử phi phân minh là đang bảo vệ , trút giận cho .

Cảm động dư thừa nhớ tới lời Hoàng thượng từng ngày , Thái t.ử tuy do sinh, nhưng tương lai thể trông cậy a.

Hoàng thái hậu nàng đến mức lời nào để đáp , trong lòng càng thêm tức giận.

Bà chằm chằm Cố Cẩm Nguyên: “Đã như , ai gia hỏi, chiếc áo choàng điêu nhung ?”

Cố Cẩm Nguyên : “Tự nhiên là ở trong khố phòng.”

Cố Lan Phức , bước lên một bước, quỳ mặt Hoàng thái hậu, mang theo giọng nức nở : “Hoàng thái hậu, Thái t.ử phi gạt , chiếc áo choàng thật là ở Đông cung của nàng , chính nàng tự , thoái thác là ở trong khố phòng! Nàng căn bản dám sai đến khố phòng lấy.”

Cố Cẩm Nguyên kinh ngạc, vẻ mặt vô tội: “Lan Phức, đây là đang ? Muội là... tỉnh ?”

Cố Lan Phức: “Ta tận mắt thấy, còn thể là giả!”

Cố Cẩm Nguyên thở dài: “Muội e là nhầm , nhưng nhầm , hỏi là , cứ một mực c.ắ.n định khác tự đồ cống nạp của phiên bang.”

Cố Lan Phức với Hoàng thái hậu: “Thái hậu, thần nữ thể chứng, chính là Thái t.ử phi chiếc áo choàng điêu nhung .”

Cố Cẩm Nguyên: “Hoàng tổ mẫu, chiếc áo choàng điêu nhung ở chỗ tôn tức phụ, là chiếc phiên bang tiến cống .”

Cố Lan Phức: “Sao thể !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-163.html.]

Nếu phiên bang tiến cống, ban nãy nàng tại vẻ mặt chột , nếu phiên bang tiến cống, tại dám đến khố phòng lấy !

Lúc , Thái hậu trầm mặt xuống: “Người , sai đến khố phòng lấy chiếc áo choàng điêu nhung , ai gia ngược xem xem, rốt cuộc là đồ cỡ nào, đáng giá để đường đường Hoàng hậu mong ngóng cất , chẳng lẽ thể lộ ánh sáng!”

Hoàng hậu quét mắt Cố Lan Phức, về phía Hàn Thục phi, đến nước , bà cũng coi như hiểu .

Hoàng thái hậu vuốt cằm: “Đó là tự nhiên.”

Nhất thời Hoàng hậu sai lấy chiếc áo choàng điêu nhung , Hàn Thục phi : “Chậm .”

Hoàng hậu về phía bà .

Hàn Thục phi Hoàng hậu, , với Hoàng thái hậu: “Mẫu hậu vẫn là nên phái vài ma ma theo cùng xem .”

Hoàng hậu lập tức tức đến mức mặt trắng bệch, đây là nghi ngờ bà âm thầm giở trò ?

Lập tức càng thêm lạnh, trào phúng : “Hàn Thục phi, theo bản cung thấy, ngươi vẫn là đích , nếu lỡ như bản cung giở trò, chẳng là khiến các ngươi bắt tặc !”

Phải Hoàng hậu bình thường như thế , bà ngày thường chính là tính tình như bùn nặn.

Hết cách , vớ một vị phu quân đế vương bẩm tính lương thiện lấy hiếu đầu như , Hoàng hậu còn thể , còn là nơi nơi kính trọng vị Hoàng thái hậu . Bao năm qua cúi đầu , chỉ sợ rước lấy thị phi khiến phu quân khó xử, cho nên nơi nơi nhẫn nhịn, dám đụng chạm bất kỳ ai.

bây giờ, bà đột nhiên chút chịu nổi nữa.

Bà nhớ tới những lời Hoàng thượng đêm đó. Hoàng thượng từ nhỏ mất nương, một đứa trẻ cô khổ linh đinh, Hoàng thái hậu ôm về nuôi dưỡng. Thật cho ông sắc mặt gì, một đứa trẻ đáng thương cứ thế lớn lên sự chăm sóc của cung nữ. Sau khi lớn lên Thái t.ử, Hoàng thượng, mới lên, bắt đầu hiếu kính Hoàng thái hậu. Người phảng phất như ân tình to bằng trời đè xuống, hơn nửa đời lúc nào yên .

Nay, càng thêm kiêu ngạo .

Nghĩ đến đây, Hoàng hậu lạnh một tiếng, bà Hoàng thái hậu nữa, ngược Hàn Thục phi.

Hoàng thái hậu thế nào cũng là trưởng bối, bà hết cách, nhưng bà thể đ.á.n.h ch.ó.

Bà đường đường là quốc mẫu một nước, còn đến mức coi như tặc mà phòng !

Ra hiệu bà lạnh lùng Hàn Thục phi: “Đi thôi, Hàn Thục phi, còn mau theo bản cung cùng qua đó xem thử. Nếu bản cung thật sự ăn trộm áo choàng điêu nhung gì đó, mau kể lể tội của bản cung!”

Hàn Thục phi thật quá mặt, ít nhất khi tình thế sáng tỏ, bà đắc tội Hoàng hậu.

Hoàng hậu đến nước , bà ý thức , xem hôm nay chính là đối đầu .

liền : “Vậy cũng , chi bằng dứt khoát Thái t.ử phi cũng theo cùng xem thử, xem xem chiếc áo choàng điêu nhung rốt cuộc ở .”

 

 

Loading...