Hoàng thượng ngày thường luôn trọng dụng đứa con trai , lập tức gật đầu: “Tranh nhi , Thục phi, rốt cuộc là chuyện gì.”
Hàn Thục phi lập tức bối rối, bà ngờ Thái t.ử trực tiếp vạch trần, bà do dự một chút, nhất thời nên thế nào.
Dù nữa, Cố Cẩm Nguyên cũng là Thái t.ử phi mới hạ chỉ ban hôn mấy ngày , còn con trai bà vẫn chỉ là hoàng t.ử mà thôi, bà dám chuyện với Cố Cẩm Nguyên như , bà nên .
Mọi bên cạnh cũng đều cúi đầu, thở mạnh cũng dám, lúc ai dám nửa lời.
Cố Cẩm Nguyên , tiến lên, bùm một tiếng quỳ mặt Hoàng thượng.
Nếu Thái t.ử nhắc đến, nàng đành thuận theo ý diễn tiếp.
Hoàng thượng thực sớm chú ý tới, tiểu cô nương dung mạo hiếm thấy đang một bên .
Đây là ông cố ý , mà là khi bước , ánh mắt chỉ cần lướt qua, sẽ bất giác chú ý tới nàng, cho dù nàng cúi đầu, tư sắc quốc sắc thiên hương nhường , cũng thật sự dung bỏ qua.
Đối với tiểu cô nương , ông tự nhiên là hài lòng, ngược cũng xứng đôi với con trai.
Lập tức ông vội bảo nàng lên: “Thế là .”
Cố Cẩm Nguyên lên, nàng rưng rưng nước mắt : “Hoàng thượng, đây là của Thần nữ, Uyển Ngọc cô nương ong mật đốt, bộ là do Thần nữ mà , xin Thần nữ trách phạt.”
Hàn Thục phi bên cạnh lập tức nhíu mày.
Nàng đang gì .
Vừa rõ ràng vẻ mặt bình tĩnh tỏ vẻ liên quan đến nàng , bây giờ lóc quỳ xuống liên quan đến nàng .
Đây, đây là cố ý .
Nhất thời sang Thái t.ử bên cạnh, khuôn mặt trông vẻ thờ ơ đó.
Hai vợ chồng , thật là tàn nhẫn, kẻ xướng họa.
Hoàng thượng xong, cũng nhíu mày: “Sao do ngươi mà .”
Cố Cẩm Nguyên cúi đầu, kéo dài giọng nức nở bắt đầu kể chuyện , đặc biệt là nhắc đến việc kinh hoảng , thấy những con ong mật đó lao về phía Hàn Uyển Ngọc , sợ nàng đốt nên túm tay áo Hàn Uyển Ngọc .
“Lúc đó nếu thể kéo Uyển Ngọc cô nương sang một bên, e là .”
“Kéo sang một bên.”
“Nếu túm tay áo nàng , nàng xảy chuyện , đây là đang hại .”
Hoàng thượng càng sầm mặt xuống, im lặng giây lát, liền sang Hàn Thục phi bên cạnh: “Cố cô nương , đây là ý gì. Ngươi gì .”
Rốt cuộc là một bậc đế vương, tự nhiên vô cùng nhạy bén, Cố Cẩm Nguyên thoạt cũng là một nha đầu lanh lợi, tuyệt đối đến mức những lời đầu đuôi như , liên tưởng đến tiếng tranh cãi ông lờ mờ thấy khi bước cửa, liền hiểu , đây là Hàn Thục phi .
Hàn Thục phi , trong lòng hoảng hốt: “Hoàng thượng, Thần —”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/menh-hoang-hau/chuong-125.html.]
Hoàng thượng đột nhiên trầm giọng : “Nói.”
Hàn Thục phi lập tức : “Lời, lời quả thực là của Thần , lúc đó Thần nghĩ, nghĩ, chuyện thật sự quỷ dị.”
Tuy nhiên lời bà thốt , liền Thái hậu : “Quỷ dị, đây gọi là lời gì.”
Hàn Thục phi: “…”
Hoàng thượng Thái hậu , vội : “Mẫu hậu, chuyện can hệ trọng đại, bắt buộc điều tra kỹ lưỡng, nếu chút sơ suất, đây là đặt hậu cung vòng nguy hiểm.”
Thái hậu : “Ai gia đây là lời thể thống gì, gọi là quỷ dị. Xảy chuyện như , ngươi nghĩ cách chăm sóc Uyển Ngọc, ngược tranh cãi với Cẩm Nguyên chỗ , đây là liên lụy vô tội . Ngự hoa viên xuất hiện ong mật, vốn nên điều tra kẻ quản sự mới .”
Thần sắc Hàn Thục phi khựng .
Bà sang Cố Cẩm Nguyên bên cạnh, Cố Cẩm Nguyên đang bà .
Bốn mắt , bà thấy một tia bình tĩnh xẹt qua nơi đáy mắt ngấn lệ của Cố Cẩm Nguyên.
Khoảnh khắc , bà trong lòng hiểu rõ, chính là nàng .
bà hết cách.
Bà hít sâu một , đành cúi đầu xuống: “Là Thần sai , Thần nên vì tâm cấp, tùy tiện liên lụy khác.”
Cố Cẩm Nguyên , trong lòng tự nhiên hiểu rõ, vẫn đến lúc, ít nhất bây giờ lúc xé rách mặt, liền : “Thục phi nương nương nếu oan uổng Thần nữ, Thần nữ tự nhiên cũng gì để , Thần nữ chỉ là… nghĩ trong lòng khó chịu mà thôi, thực ngược cũng hiểu, chuyện cũng thể trách Thục phi nương nương.”
Trong lòng khó chịu… Lời đều thấy, Hoàng thượng tự nhiên cũng thấy.
Ông Cố Cẩm Nguyên đang quỳ mặt, đây là cô nương do chính miệng Thái t.ử cưới, nay thấy nàng kiêu ngạo tự ti, thanh lệ thoát tục, tự nhiên cũng tán thưởng.
Lần nàng tiến cung, mạc danh kỳ diệu vướng chuyện , phi t.ử của hắt nước bẩn, tự nhiên trong lòng thoải mái.
Lập tức trầm ngâm, : “Chuyện là của Thục phi nương nương, tuy là quan tâm tắc loạn, nhưng cũng dám vu khống cho ngươi, Trẫm bắt Thục phi nương nương giáp mặt xin ngươi, và phạt bà ba tháng nguyệt tiền.”
Hàn Thục phi trong lòng lập tức nhói lên, bắt bà xin Cố Cẩm Nguyên.
Tuy nhiên rõ ràng chuyện chỗ để thương lượng, đây là kim khẩu ngọc ngôn của thiên t.ử.
Hàn Thục phi sang Hoàng thượng, Hoàng thượng là một trọng tình , hiếu kính Thái hậu, thương yêu con cái của , đặc biệt là đối với Thái t.ử, càng là dồn nhiều tâm huyết, ông đương nhiên sẽ cho phép Thái t.ử phi mà ông chọn chịu nửa điểm ủy khuất.
Bà c.ắ.n răng, dậy, nhịn nhục, xin Cố Cẩm Nguyên.
Hàn Thục phi uất ức đến mức gần như đập đầu c.h.ế.t mặt đất, nhưng nghĩ đến con trai , nghĩ đến chất nữ ong đốt, còn cả đám nhà đẻ của , bà chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, tiến lên bồi tội với Cố Cẩm Nguyên.
Một đám xung quanh thấy, thi cúi đầu, thở mạnh cũng dám.