Mê Làm Vườn, Ai Dè Nổi Nhất Mạng Xã Hội - Chương 37: Động lực phấn đấu

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:28:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô con dâu cảm động vô cùng: "Bố chu đáo với chúng con quá."

Nghĩ mà xem, một tiết kiệm như ông cụ mà còn chịu chi tiền mua nhiều đồ thế , chứng tỏ tâm ý của ông dành cho con cháu lớn, mà chất lượng đồ ăn chắc chắn cũng cực kỳ đảm bảo. Bảo xúc động cho ?

Khi đĩa dâu tằm cạn đáy, cô con dâu mới kiềm chế rút tay , lôi điện thoại chơi để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.

Không , , lát nữa là tôm hùm đất .

Mẹ chồng cô nấu ăn khéo, món tôm chắc chắn sẽ ngon tuyệt cú mèo. Vừa vặn phía bếp cũng sơ chế xong, bà cụ bắt đầu cuộc.

Đại Béo cũng mò ghế sofa, bật điện thoại một ván game.

Trong bếp, bà cụ bật cả hai bếp cùng lúc, ông cụ bên cạnh phụ giúp. Một bên xào tôm hùm đất, một bên nấu canh nấm cá trích.

Chỉ một loáng , mùi hương đậm đà bay khắp phòng khách.

Cô con dâu chẳng còn tâm trí mà lướt điện thoại, Đại Béo chơi game cũng liên tục mất tập trung.

Trong đầu hai lúc chỉ một câu hỏi: "Chuyện gì thế ? Sao mà thơm thế !"

Mùi tôm hùm đất mà hấp dẫn hơn hẳn mấy quán đồ nướng họ ăn mấy hôm ?

Lại còn cái vị cay nồng kích thích đó nữa, xen lẫn một mùi thơm thanh tao, tươi mát lạ lùng. Dù miếng nào miệng, mới chỉ ngửi thôi mà hai tự giác mà nuốt nước miếng ừng ực.

Tiểu Béo thì khỏi , cu chực sẵn ở bàn ăn từ bao giờ, mắt tròn ve bà nội trổ tài.

Chẳng cần đầu bà cụ cũng cảm nhận mấy ánh mắt rực lửa đang dán lưng . Nếu nhà, chắc bà cũng thấy nổi da gà mất!

Cuối cùng, giữa những ánh mắt lời kiểu như "Đói quá ơi", "Con ăn", "Bà ơi cháu sắp lả ", bát canh nấm cá trích cũng bưng lên. Hai phút , một chảo tôm hùm đất xào cay đầy ắp cũng trình làng.

vẫn còn món khác, vì hai loại tôm nấu riêng, thêm món rau xanh nữa. Trong lúc đầu bếp chính và phụ tá vẫn đang bận rộn, Đại Béo giữ c.h.ặ.t t.a.y thằng con đang định "ăn vụng".

Đợi thêm chừng mười phút, khi tất cả các món lên đủ, cả nhà mới chính thức nhập tiệc.

"Lên luôn, lên luôn! Khai tiệc thôi cả nhà ơi!"

Đại Béo là đầu tiên cầm đũa: "Đợi nãy giờ sốt hết cả ruột. Lần đầu tiên con thấy thèm ăn thế đấy. Mẹ ơi, tay nghề của lên một tầm cao mới !"

Cô con dâu gật đầu lia lịa, tay cũng nhanh ch.óng cầm đũa. Tiểu Béo thì chỉ " ạ ạ", mắt dán c.h.ặ.t món ruột: Tôm hùm đất xào cay!

Nhà từ lớn đến bé, kể cả học sinh tiểu học như Tiểu Béo đều ăn cay.

Thế là mỗi một con, bắt đầu thưởng thức.

Con tôm to, vỏ cứng nên cầm đôi đũa thấy nặng trịch. Người lớn thì chứ Tiểu Béo kẹp c.h.ặ.t tôm rơi xuống bàn, cu chơi luôn bằng tay.

Một tay giữ lưng, một tay nắm đuôi, vặn ngược một cái là khối thịt tôm trắng ngần quyện chút dầu đỏ lộ . Đuôi tôm cũng cắt sẵn, chỉ cần đẩy nhẹ là cả miếng thịt tuột , bé tống gọn mồm.

Một miếng thịt đầy đặn, chạm lưỡi thấy vị cay tê, thơm nức.

khi bắt đầu nhai, sự chú ý sẽ kéo ngay chất thịt. "Tươi ngon, chắc nịch" còn là tính từ mặt chữ nữa mà là cảm nhận thật sự.

Ngay miếng đầu tiên, Đại Béo vô thức thốt lên một tiếng "Ồ?". Sau khi nhai kỹ, lộ rõ vẻ thỏa mãn tột độ.

Mềm quá! Lại còn một vị ngọt thanh cực kỳ tươi mới. Kết hợp với gia vị cay mặn tê tê, đúng là cực phẩm! Thực tế chẳng còn gia vị nào hợp với loại tôm hơn thế nữa.

Đang ăn thì bà cụ múc cho bát canh cá: "Uống con, canh cũng ngon lắm."

Đại Béo chợt nhớ , lúc nãy giữa mùi thơm nồng nặc của tôm xào cay, vẫn ngửi thấy một mùi hương thanh đạm mà cực kỳ tươi.

Nhật Nguyệt

Dù mùi tôm mạnh đến cũng át nó. Anh vội buông con tôm xuống, bưng bát canh húp một ngụm lớn.

"Oa!" Cả hai vợ chồng cùng đồng thanh kêu lên.

Cả hai đều cái vị ngọt lịm chạm đến mức cực hạn cho sốc tận óc. Một phản ứng kỳ lạ nhưng cực kỳ ăn ý: Khi ăn món gì ngon họ sẽ cắm cúi ăn, nhưng khi uống thứ gì thanh mát, ngọt lành, họ sẽ vô thức thốt lên kinh ngạc.

Tiểu Béo ba hì hì, mặt mũi lem nhem dầu mỡ: "Ngon đúng ạ? Nấm tuyệt lắm luôn! Nấu gì cũng ngon, mà nấm chiên là nhất. Mai bà nấm chiên cho ăn nhé?"

Nói xong, cu bà nội đầy mong chờ.

Bà cụ chậm rãi húp canh, bà chỉ ăn đúng một con tôm thôi, nhường hết cho con cháu. Nghe cháu thế, bà nửa miệng: "Là con ăn thì ."

Tiểu Béo chột cầu hòa: "Bà nội yêu quý của con..."

Bà cụ hừ một tiếng: "Viết xong bài tập tính."

Tiểu Béo: "..."

Cô con dâu tặc lưỡi một cái, chẳng buồn bênh con mà uống thêm mấy ngụm canh cho bõ thèm. Uống sạch bát canh vẫn thấy đủ, nhưng ăn tôm hùm, cô đành đấu tranh tư tưởng múc thêm bát nữa.

Cứ một miếng tôm, một ngụm canh, tính là ăn cho chán chê mới ăn cơm.

Thấy con dâu thích như , bà cụ cũng vui: "Hôm nay ba con mua nhiều lắm. Tối nay sẽ sốt nấm thịt băm, để mai hai đứa mang về bên ngoại một ít, kèm theo cả nấm tươi nữa."

Con dâu ngại ngùng: "Mẹ ơi, ba cứ giữ mà ăn. Con chỗ, để mai con tự mua cũng . Nấm chắc đắt lắm nhỉ?"

thừa mấy loại nấm xịn giá hề rẻ. Bình thường hai ông bà chẳng bao giờ đòi tiền sinh hoạt của con cái, dùng lương hưu để lo cho cả nhà.

Ông cụ giải thích: "Cô chủ quán đó dạo cứ cách một ngày mới bán một . Mai chắc cô , mà sáng hai đứa , mua kịp . Không , ba mua nhiều là để dành mà. Nấm tươi để lâu , nhà chung cư chẳng chỗ phơi phóng gì."

Nghe thế, cô con dâu mới xuôi lòng: "Thế con cảm ơn ba ạ."

Câu chuyện cứ thế tiếp diễn, cả nhà quây quần ăn uống vui vẻ. Có điều hai cân tôm cũng chẳng thấm thía gì, nhất là loại tôm to thế , tính mỗi chỉ vài ba con, loáng cái hết sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-lam-vuon-ai-de-noi-nhat-mang-xa-hoi/chuong-37-dong-luc-phan-dau.html.]

Vẫn còn thèm nên sang gắp đĩa tôm hùm đất mua ở chợ.

Thế nhưng ăn miếng đầu tiên, cái loại tôm mà đây họ vẫn thấy bình thường nay bỗng trở nên "sai sai" ở đó.

Thịt đủ chắc, độ nảy, nhai kỹ thì thấy thiếu hẳn vị ngọt tự nhiên, thậm chí còn phảng phất mùi bùn đất.

Đại Béo cái đĩa tôm ngon trống trơn, đống tôm chợ còn đầy bàn nhưng chẳng ai động đũa, suýt thì rơi nước mắt.

Ba con! Anh mới ăn đúng ba con! Tôm ngon như thế mà mới chỉ ăn ba con thôi!

"Vợ ơi..." Đại Béo ngập ngừng: "Hay là xin nghỉ thêm một ngày ? Để mua thêm tôm về ăn, thề là vẫn bõ dính răng!"

Vợ Đại Béo: "..." Nói thật là cô cũng thấy bõ! Rõ ràng cùng một loại gia vị, cảm giác đĩa tôm lúc nãy ngon hơn hẳn thế nhỉ?

--

"Cách y hệt, nước dùng lẩu cũng thế, tôm hùm đất ngon xuất sắc thế nhỉ?"

Bạn trai của Chương Nghiên nếm con tôm đầu tiên kìm thắc mắc.

Chương Nghiên còn chẳng buồn trả lời, cô đang mải mê "chiến đấu" với đống tôm bàn. Công nhận vỏ con tôm cứng thật, c.ắ.n một cái suýt thì mẻ răng.

, kết quả thật xứng đáng.

Thịt tôm ngon quá mất!

Vừa mềm ngọt, giữa cái vị cay tê xộc lên mũi, cô vẫn cảm nhận cái vị tươi rói gần giống thịt cá nhưng đậm đà hơn. Gia vị đậm đà giờ đây để át mùi tanh nữa, mà là để nâng tầm hương vị vốn của con tôm lên một đẳng cấp mới!

Anh bạn trai đá nhẹ chân cô gầm bàn, gặm tôm : "Hỏi thật đấy, ngon thế?"

Chương Nghiên: "Ưm... chắc là do hàng xịn đấy."

"Hàng xịn mà rẻ ?" Anh bạn trai nghi hoặc.

Bởi vì lúc nãy về, Chương Nghiên khoe là mua tôm hùm đất rẻ hơn bình thường tận 10 tệ một cân.

Lúc đầu còn tưởng cô mua tôm c.h.ế.t, định giáo huấn cho một trận là nên tham rẻ kẻo rước họa , cả ngày mới bữa cải thiện mà hỏng ăn.

mở túi thấy mấy con tôm múa càng sung sức, mới im lặng.

Một cảm giác quen thuộc thoáng qua khiến nghĩ đến con cá khó chiều nhưng ngon tuyệt . cứ nghĩ đến chuyện rẻ hơn 10 tệ là gạt . Cô chủ quán đó bán đồ chất lượng như , đời nào giảm giá sâu thế. Thế nên mới thấy khó hiểu.

"Khụ khụ!" Chương Nghiên thấy vẻ mặt nghiêm trọng của bạn trai thì phì suýt sặc.

Cô uống vội hớp nước, mới với giọng điệu hóm hỉnh chút "áp lực": "Thực giá bình thường là 50 tệ một cân đấy ông tướng ạ!"

Bạn trai trố mắt: "Cái gì cơ?!"

50 tệ! Dù loại tôm to thường đắt hơn nhưng cũng đến mức đó chứ? Tầm 35 tệ là đắt .

"Em mua chỗ cô Khương ? Sao cô giảm giá cho em? Em cứu mạng cô chắc?"

"Ha ha, !" Chương Nghiên úp mở nữa: "Tại cô chủ quán thích loại tôm , cô bảo vỏ nó cứng quá, nên giảm 10 tệ, chỉ bán 40 thôi! Còn cái loại vỏ xanh mềm hơn, con nhỏ hơn một chút thì vẫn bán 50 tệ một cân."

Bạn trai lập tức hưởng ứng: "Thế thì rẻ thật!"

Công nhận tôm ngon, còn sạch, lúc rửa cũng chẳng thấy bẩn mấy. So với chất lượng và hương vị thì cái giá đó là quá hời.

Chương Nghiên đắc ý, chậm rãi kể tiếp: "Lúc đó em cũng đắn đo lắm, chẳng mua cái gì. Tôm cũng , cá cũng thèm, còn cả nấm với dâu tằm nữa, mà cầm 200 tệ thì đủ. Thế nên là..."

Anh bạn trai hiểu ý, nghĩ bụng đồ ngon thế thì tiêu quá tay một chút cũng thường, liền an ủi: "Thôi thì mấy ngày tới tiết kiệm , bù chỗ tiêu quá là mà."

Chương Nghiên lắc đầu, quả quyết: "Thế nên lúc đó em dám mua ngay , cứ mua ."

Bạn trai: "..." Anh bắt đầu thấy sốt ruột với kiểu chuyện ngắt quãng của bạn gái đấy. Lại còn thấy nhói lòng, vì mấy chục tệ mà đợi khác mua .

Thấy bạn trai gặm tôm hùm đất mà cái vỏ cứng kêu rôm rốp, Chương Nghiên dám đùa nữa, tuốt tuột một : "Tại em thấy một cô nàng vì miếng ăn mà bùng nổ tiềm năng đấy! Lương cô cũng chẳng cao, nhưng vì nhịn ăn nhịn mặc, cô chọn cách kiếm thêm tiền. Cô lên mạng lách gì đó, thế là thêm một khoản. Anh mạnh tay thế nào , cái gì cũng mua, cái gì cũng chọn loại nhất! Mình cũng học tập thôi! Trước mắt cứ đặt một mục tiêu nhỏ: Cô Khương bán cái gì là mua cái đó!"

"Thế nên em quyết định , từ nay em sẽ cùng nghiên cứu kênh video. Ngoài em sẽ xem khiếu gì khác . Tuy em chẳng tài lẻ gì đặc biệt, nhưng ngày xưa học cũng học vẽ, để em thử cầm cọ xem , nhận vẽ thuê kiếm tiền. Còn nữa..."

ăn tuôn một tràng, rõ ràng là tính toán kỹ từ lúc đường về .

Anh bạn trai ngờ cô đột ngột tràn đầy ý chí chiến đấu như thế. Phải bình thường Chương Nghiên khá là "an phận thủ thường", lương 6 nghìn tệ, công việc nhẹ nhàng nên cô cứ tà tà mà sống, dù chi phí ở quê cũng cao. Ngay cả khi kênh video của tiền, cô cũng chẳng thấy áp lực gì lớn.

Thế mà bây giờ... "vươn lên" ? Nghe cô cũng thấy hừng hực khí thế, đập bàn một cái: "Được! Vì mục tiêu mua sạch đồ của cô Khương, chúng cùng cố gắng!"

là bùng nổ nhiệt huyết thật sự!

--

Tại quầy hàng ở quảng trường.

"Của chị hết tổng cộng 125 tệ." Khương Hành thuần thục cân đồ, đóng túi, đưa tôm hùm đất và dâu tằm cho khách.

Khách hàng quét mã thanh toán.

Tranh thủ lúc đó, Khương Hành nhắc thêm: "Chị nhóm chat nhé, em sẽ thông báo lịch bán trong nhóm, chị cũng thể đặt đồ nữa ạ."

Tầm 30% khách hàng đồng ý tham gia, thành viên trong nhóm cứ thế tăng dần lên.

Tuy nhiên, theo thời gian, Khương Hành nhận thấy cách đó xa mọc lên một quầy bán nấm khác, điều ít nhiều cũng gây ảnh hưởng đến sức mua nấm của cô.

Bản nấm vốn dĩ ngon, dù linh khí hỗ trợ thì vẫn là một món ăn thanh đạm, tươi mát nhiều ưa chuộng.

Loading...