Tô Đình chọc : "Không dùng tục ngữ thì đừng dùng, lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử dùng ở đây thấy hợp lý ? Còn nữa, em mới đau lòng , còn thương ở đau ở lòng em, mơ cưng!"
"Anh đang mơ mà." Hạ Đông Xuyên thừa nhận, "Tục ngữ mà, ý tứ đến là ."
Tô Đình thật, hùa theo : " đấy, dùng từ 'tiểu nhân' hình dung là hợp nhất."
Hạ Đông Xuyên cũng giận, nhướng mày hỏi: "Hợp chỗ nào?"
"Chỗ nào cũng hợp."
Hạ Đông Xuyên rộ lên, hạ giọng : "Chỗ khác dám chắc hợp , nhưng một chỗ chắc chắn hợp."
"Chỗ nào?"
Hạ Đông Xuyên trả lời, chỉ cúi đầu xuống .
Tô Đình theo ánh mắt , rơi xuống vị trí ba tấc rốn , mặt nóng bừng lên, dậy : "Lười nhảm với , em đ.á.n.h răng cho Mạn Mạn."
Nhìn bóng nàng chạy trối c.h.ế.t, Hạ Đông Xuyên dựa ghế sô pha, miệng vẫn buông tha: "Sao gọi là nhảm, nếu em dị nghị, tối nay ngại tranh luận tiếp với em ."
Tô Đình đóng cửa phòng tắm , lười phản ứng .
hai đứa nhỏ lòng hiếu kỳ mạnh, Hạ Diễm đầu hỏi: "Mẹ ơi, với bố chuyện gì thế? Sao con hiểu gì cả?"
Tô Đình thầm nghĩ con hiểu mới là bình thường, giọng bình thản : "Không gì, chỉ là mấy chuyện vô bổ thôi."
"Thế nào là vô bổ ạ?" Hạ Diễm hỏi.
Tô Đình nghĩ ngợi : "Nghĩa là... ý nghĩa, linh tinh mà, trẻ con các con cần hỏi."
Hạ Diễm , tua cuộc đối thoại của bố trong đầu một , đó tán đồng cách của Tô Đình, những lời đó hình như đúng là chẳng ý nghĩa gì thật.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-499.html.]
Khu gia binh căn cứ Thượng Hải cũng nhà ăn, chỗ rộng, hai tầng, mỗi tầng kê ba bốn mươi cái bàn dài, cửa sổ lấy cơm cũng nhiều, tận sáu cái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lúc họ đến, xếp hàng ở cửa sổ đông lắm, nhưng tầng một gần như kín chỗ, mà giờ 7 giờ rưỡi, giờ cơm chính, qua đó thể thấy lưu lượng khách của nhà ăn nhỏ.
Lúc qua xếp hàng, Tô Đình thì thầm hỏi: "Căn cứ bên bao nhiêu ?"
"Một hai vạn ."
Tuy con Hạ Đông Xuyên đưa mơ hồ, nhưng Tô Đình tính toán. Nếu chỉ hơn một vạn chút ít, câu trả lời của sẽ là một vạn, thế thì quân chắc hơn một vạn rưỡi, chỉ là đến hai vạn.
Tô Đình lẩm bẩm: "Đông thật, thảo nào khu gia binh to thế."
Khu gia binh đảo Bình Xuyên chỉ văn phòng bố trí gia đình quân nhân và hội phụ nữ là hai đơn vị, còn như nhà ăn, trạm thực phẩm, Cung Tiêu Xã... đều mở ở con đường bên ngoài.
Khu gia binh căn cứ Thượng Hải thì khác, tất cả các đơn vị đều trong đại viện, cho nên tuy phân chia khu chức năng rõ ràng, nhưng khu vực gần cổng lớn cơ bản thuộc về khu thương mại, qua sân bóng rổ, bên trong mới là khu sinh hoạt.
Tuy hôm qua chập tối mới đến, ở nhà khách xong họ vội ăn cơm rửa mặt đ.á.n.h răng, dạo, nhưng chỉ lượng kiến trúc cũng khu gia binh bên hề nhỏ.
Hạ Đông Xuyên : "Bên là căn cứ cấp quân đoàn."
Hải quân ba hạm đội lớn, mỗi hạm đội ba căn cứ lớn, căn cứ là các khu cảnh đường thủy, cho nên biên chế của căn cứ thường cao hơn khu cảnh , nhân sự cũng đông hơn.
Tô Đình gật đầu, tỏ vẻ hiểu.
Có lẽ vì nhà ăn lớn hơn nên chủng loại bữa sáng cũng phong phú hơn. Đồ ăn bánh bao (chia bánh bao lớn và bánh bao súp), tiểu long bao (chia hấp và chiên), cách ăn đa dạng, ngoài còn quẩy, bánh nướng lớn, cơm nắm, bánh kẹp (bao cước bố)...
Đồ uống chủ yếu là sữa đậu nành và tào phớ. Tào phớ chia ngọt mặn, ngọt thì bỏ đường trắng, mặn thì thể bỏ đủ thứ: tôm khô, cải bẹ, quẩy vụn, cái gì cũng thể cho .
Mì nước cũng , nước dùng trong, thể thêm các loại thịt thái xào.
Nhìn bữa sáng phong phú bày ở cửa sổ, Tô Đình khỏi mong chờ cuộc sống tương lai. Dân dĩ thực vi thiên, đồ ăn ngon thì cuộc sống sẽ quá tệ.
Bữa sáng nhiều loại quá, chọn cái gì cũng là vấn đề nan giải, đặc biệt là Hạ Diễm, cái cũng ăn, cái cũng ăn, hận thể bao trọn một .