“Đương nhiên nhà họ Chu, mà là ngang qua.”
Ngửi mùi thơm nức mũi đó, về nhà ăn cơm dù dở đến mấy cũng thể ăn thêm một chút.
Nghe các bạn học phổ cập kiến thức, bạn học lén Vương Mạn Vân mặt đỏ bừng, cũng vô cùng hổ thẹn.
Phía bên , Chu Anh Thịnh sớm chỉ cần xuất hiện là chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm bàn tán của các bạn học.
Cậu chẳng thèm bận tâm, ai bằng ánh mắt gì thì tùy ý.
Chỉ cần đừng chọc đầu là .
Trong giờ học, ánh mắt giáo viên Chu Anh Thịnh cũng thêm một phần ái ngại, còn nghiêm khắc và lạnh lùng như bình thường nữa.
Đối mặt với sự đổi của giáo viên, Chu Anh Thịnh chỉ thể lén xoa xoa lớp da gà đang nổi lên cánh tay.
Cậu thực sự mong thầy giáo vẫn giữ hình tượng thiết diện vô tư như hơn.
“Chu Anh Thịnh, theo thầy lên văn phòng một chuyến."
Tiếng chuông tan học vang lên, thầy giáo thu dọn giáo án, bưng hộp phấn lên liền về phía Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh định lấy sách giáo khoa của tiết thì thấy giọng thầy giáo, kinh ngạc qua.
Có đúng như ý đang nghĩ !
“Còn ngây đó gì, còn mau lên."
Thầy giáo bất lực lườm Chu Anh Thịnh một cái.
Chu Anh Thịnh bấy giờ mới theo .
Khi hành lang, những bạn học đang đùa náo nhiệt tự giác im lặng sang hai bên, đó dùng ánh mắt tiễn đưa hai rời .
Khuôn mặt nhỏ của Chu Anh Thịnh sớm căng .
Cậu lo là nếu căng mặt thì sẽ phì mất.
Còn đến văn phòng, Chu Anh Thịnh thực sự nhịn nữa, :
“Thầy ơi, nếu thầy hỏi hoặc quan tâm đến chuyện mắt của em thì miễn bàn ạ, em cũng gì hết."
Bước chân thầy giáo dừng .
Thầy gọi Chu Anh Thịnh lên văn phòng quả thực là quan tâm đến , nhưng lời đứa trẻ , thầy chợt nhận đôi khi sự quan tâm đối với đương sự là lời an ủi, mà ngược là một gánh nặng.
“Xin em."
Thầy giáo xin xong liền tiếp lời:
“Là thầy suy nghĩ chu đáo, em về lớp học ."
“Vâng."
Chu Anh Thịnh thấy thầy thực sự việc gì lớn, lập tức về lớp.
Sống lưng thẳng tắp.
Tuổi còn nhỏ mà phong thái và khí chất giống hệt Chu Chính Nghị.
Buổi trưa, ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, lũ trẻ ùa chạy về nhà.
Sau một buổi sáng học tập, ai nấy đều đói bụng sôi sùng sục, nhanh ch.óng về nhà ăn cơm nghỉ ngơi, buổi chiều còn học tiếp.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân cũng vội vã chạy về nhà.
Hai đứa cũng đói .
Hai nhà ở gần , thể là chân đều bước cửa nhà .
“Mẹ ơi, trưa nay ăn gì thế ạ?"
Chu Anh Thịnh còn kịp đặt cặp sách xuống lớn tiếng hỏi.
Cậu ngửi thấy mùi thơm , chỉ là đoán Vương Mạn Vân món gì ngon thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-769.html.]
“Suốt ngày chỉ ăn thôi."
Chu Anh Hoa từ trong bếp , đang thắt tạp dề trông thêm một chút thở đời thường, bớt một chút vẻ lạnh lùng.
Nếu tay đang bưng bát canh thì Chu Anh Thịnh nhào lòng trai .
Hôm nay quả thực một ngày “con khỉ" vây xem.
Tuy các bạn học đều ý nhưng cũng thực sự thấy phiền khi ứng phó với những ánh mắt “ái ngại" đó.
“Anh ơi, , hôm nay em 'yêu thích' đến thế nào !"
Chu Anh Thịnh nghiến răng nghiến lợi theo Chu Anh Hoa, rướn cổ xem trong bát món gì ngon.
“Chả cá, chả cá đấy, thơm trơn ngon."
Chu Anh Hoa dùng thìa múc một viên chả cá nhét miệng em trai mới tiếp lời:
“Đi rửa tay , sắp ăn cơm ."
“Vâng ."
Chu Anh Thịnh nhai chả cá gật đầu, phi tốc chạy rửa tay.
“Tiểu Thịnh, gặp điều gì bất thường con?"
Vương Mạn Vân cũng từ trong bếp , tay bưng một đĩa bánh bao áp chảo.
Bánh bao áp chảo vặn, một mặt vàng ruộm giòn thơm, một mặt trắng trẻo mềm mại.
Nhìn qua thôi thấy vô cùng thèm ăn.
Vương Mạn Vân sở dĩ vất vả nhiều món ngon như là định nhân lúc Chu Anh Hoa còn đang nghỉ ở nhà thì cố gắng những món ăn mà lũ trẻ đều thích.
Trước đây ở phía Tây, hai đứa trẻ đều chịu ít khổ cực, cũng chịu ít ấm ức.
“Oa, bánh bao áp chảo!"
Chu Anh Thịnh rửa tay xong xông , nhanh ch.óng bốc một chiếc bánh bao áp chảo bỏ miệng, kết quả là quá nóng, chỉ thể hà kể chuyện xảy ở trường hôm nay.
Theo cái của thì thấy gì bất thường.
Vương Mạn Vân ngăn cản Chu Anh Thịnh dùng tay bốc bánh bao ăn, chuyện như đứa trẻ nhà nào lúc nhỏ cũng từng trải qua.
Dù đến một độ tuổi nhất định, tự chúng sẽ giữ gìn hình tượng.
Bây giờ cần thiết uốn nắn.
Chu Anh Hoa thấy Vương Mạn Vân ngăn cản nên càng ngăn cản.
Thậm chí còn em trai với ánh mắt ngưỡng mộ.
Hồi bằng tuổi em trai, gặp là Tiểu Thịnh, lúc đó quan hệ của và bà , bao giờ dám dùng tay bốc bánh bao bốc thức ăn như một cách thoải mái.
“Tiểu Thịnh, con cũng bốc cho một cái ."
Vương Mạn Vân nhận vẻ ngưỡng mộ trong mắt thiếu niên, liền dặn dò Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh lập tức nhét chiếc bánh bao áp chảo ăn xong nhưng nguội bớt miệng, đó bốc một chiếc khác trong đĩa đút cho Chu Anh Hoa.
Đối mặt với chiếc bánh bao áp chảo đưa tận miệng, Chu Anh Hoa chỉ do dự một giây há miệng c.ắ.n lấy, khuôn mặt lạnh lùng nở nụ .
“Tiểu Trịnh, đừng bận rộn nữa, ăn cơm ."
Vương Mạn Vân thấy nhà đông đủ, liền gọi cảnh vệ đang đun bếp trong phòng bếp ăn cơm.
Buổi chiều, khi Chu Anh Thịnh học, mắt bớt sưng nhiều.
Phía bên , Trương Thư Lan một buổi sáng dò hỏi cũng tìm ai là tiết lộ tin tức.
Qua rà soát, bà phát hiện trong đại viện về sự kiện mảnh giấy là ít.
Kiểm tra lũ trẻ thì thấy chúng đều ngoài, dù một hai phụ tin từ bên ngoài thì họ cũng đều giữ kín, hề một lời nào riêng tư trong đại viện.