Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-05-03 20:01:54
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ , cơ thể của đồng chí lão thành yếu, cũng cần nhập viện điều trị vài ngày, mời đồng chí cùng ký tên .”
Y tá trưởng lấy một tờ đơn nhập viện nữa bảo Triệu Kiến Nghiệp ký.
“Mẹ… con bệnh nặng lắm ạ?”
Triệu Kiến Nghiệp hoảng sợ.
Y tá trưởng lườm một cái, thẳng:
“Thông báo nhập viện hạ , xem nghiêm trọng .”
Nói xong, kìm mà lẩm bẩm một câu:
“Có con ruột ?
Sao ngay cả sức khỏe cũng , đúng là hiếu thật đấy.”
Triệu Kiến Nghiệp hổ đỏ bừng mặt, đờ đẫn ký tên hai tờ thông báo nhập viện.
Gia đình Chu Chính Nghị chứng kiến bộ quá trình, thấy thủ tục nhập viện xong, mới giúp bác sĩ đưa Diệp Văn Tĩnh và Triệu Quân phòng bệnh.
Bệnh viện đồng cảm và quan tâm đến hai bà cháu, sắp xếp cho một phòng bệnh hai .
“Chị , đến bệnh viện chị cứ lời bác sĩ, nghỉ ngơi cho , buổi chiều em sẽ mang cơm đến cho chị và Tiểu Quân.”
Vương Mạn Vân bên mép giường an ủi Diệp Văn Tĩnh, tiện tay gọt một miếng đào mật rửa sạch ở nhà đưa cho bà.
Số hoa quả vốn dĩ mang đến để thăm Lý Ái Quốc.
Kết quả bên là giả vờ thương, hoa quả đương nhiên cần thiết đưa nữa.
“Tiểu Vân, lời cảm ơn chị thế nào cho , nên thôi nữa.”
Tục ngữ nợ nhiều quá hóa lo, Diệp Văn Tĩnh yên tâm nhận lấy miếng đào Vương Mạn Vân đưa, ăn ngon lành.
Rất ngọt, ngọt thấu tâm can.
“Tiểu Quân đứa nhỏ chịu ít khổ cực, phía trường học lát nữa chúng sẽ xin nghỉ giúp thằng bé, chị đừng lo lắng cho bài vở của con, sẽ bảo Tiểu Thịnh nhà bổ sung kiến thức những tiết học lỡ cho thằng bé.”
Vương Mạn Vân liếc Chu Anh Thịnh và Triệu Quân đang ghé đầu xì xào bàn tán ở bên cạnh, trấn an Diệp Văn Tĩnh.
“Vậy thì thực sự phiền quá.”
Diệp Văn Tĩnh cũng yên tâm để đứa cháu đầy vết bầm tím học, đồng ý với đề nghị của Vương Mạn Vân.
Gia đình Chu Chính Nghị nán phòng bệnh lâu, trường học bắt đầu học lúc hai giờ rưỡi chiều, họ còn đưa hai em nhà họ Chu đến trường.
Sau khi nhóm Vương Mạn Vân khỏi, trong phòng bệnh liền hiện lên dáng vẻ đang của Triệu Kiến Nghiệp.
Triệu Kiến Nghiệp lúng túng, bất kể là con trai ruột đều , ngược hai bà cháu đang đối mặt tựa lưng giường bệnh ăn hoa quả nhỏ giọng trò chuyện.
“Mẹ, con… con về nhà lấy quần áo và đồ dùng vệ sinh cho hai .”
Bầu khí thực sự quá lúng túng, Triệu Kiến Nghiệp một lát, thực sự nổi nữa, đành tìm một lý do để rời khỏi phòng bệnh.
Phòng bệnh ở tầng hai, cách phòng bệnh của Lý Ái Quốc một đoạn.
Do thói quen, Triệu Kiến Nghiệp theo bản năng lên lầu, ngay khi chuẩn đẩy cửa phòng 307 , những ánh mắt lạnh nhạt và khinh bỉ xung quanh khiến đột nhiên sực tỉnh, lúc mới đến .
Sầm mặt , Triệu Kiến Nghiệp rời .
Phía bên , Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị khi đưa hai đứa trẻ đến trường, liền tìm giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ cho Triệu Quân, cuối cùng mới lái xe về khu tập thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-75.html.]
Đã hứa tối nay sẽ mang cơm đến bệnh viện cho bà cháu Diệp Văn Tĩnh, đương nhiên tận tâm, thế nên Chu Chính Nghị dừng xe cửa điểm cung ứng, hai cùng xuống xe mua thức ăn.
Vừa cửa Vương Mạn Vân chọn cá, cô hứa với Diệp Văn Tĩnh sẽ món cá chẽm sốt chua ngọt.
Trời còn sớm, cá chẽm còn khá nhiều, Vương Mạn Vân chọn hai con.
Một con tặng cho bà cháu Diệp Văn Tĩnh, một con giữ cho nhà , tối nay nhà cô còn ăn thêm một bữa cơm tân gia đoàn viên nữa.
Tầm ba giờ, thức ăn mua xong, hai về nhà liền bếp, đến lúc chuẩn bữa cơm cho bệnh .
“Anh xem Triệu Kiến Nghiệp liệu thấu sự thật ?”
Vương Mạn Vân nhớ gã đàn ông tồi Triệu Kiến Nghiệp , rửa rau tán gẫu với Chu Chính Nghị.
“Không chuyện một sớm một chiều.”
Chu Chính Nghị lắc đầu.
Một đàn ông thể mê hoặc lâu như , chứng tỏ Triệu Kiến Nghiệp quan tâm đến con Lý Tâm Ái, vì cặp con mà ngay cả ruột và con trai ruột cũng thể ngơ, thể vì chuyện hôm nay mà tỉnh ngộ ngay .
“Vậy xem chị đuổi bọn họ khỏi nhà ?”
Vương Mạn Vân nhớ ánh mắt thanh thản của Diệp Văn Tĩnh, cảm thấy khả năng cao.
“Chuyện xem chị còn bao nhiêu tình cảm với đứa con trai Triệu Kiến Nghiệp , nếu tình cảm mài mòn gần hết, mà Triệu Kiến Nghiệp vẫn cứng đầu đổi thì ước chừng chẳng bao lâu nữa sẽ đuổi khỏi nhà thôi.”
Chu Chính Nghị phân tích một cách rành rọt.
“Chị thực sự dễ dàng gì, Tiểu Quân đứa trẻ đó cũng thực sự chịu khổ .”
Vương Mạn Vân bất lực lắc đầu.
Bốn giờ rưỡi chiều, Chu Chính Nghị cầm l.ồ.ng cơm khỏi cửa, vẫn lên xe thì một chiếc xe bám đầy bụi bặm dừng ngay mặt .
Nhìn biển xe, là ai.
“Chào đồng chí Tư lệnh.”
Chu Chính Nghị chào xuống xe.
Triệu Đức Quý gần sáu mươi tuổi, tóc bạc hơn nửa, vẻ mặt nghiêm nghị, trông uy nghiêm, nhưng cũng vì vẻ mặt quá nghiêm nghị nên theo thời gian dài, nếp nhăn pháp lệnh ở khóe miệng hằn sâu.
“Đồng chí Chính Nghị, cảm ơn .”
Triệu Đức Quý chào đáp lễ.
Chu Chính Nghị lập tức Tư lệnh vì chuyện gì mà đến, liền đưa cái giỏ xách tay qua, :
“Chị ăn uống ngon miệng lắm, vị chua ngọt thể giúp kích thích vị giác, mấy món là đồng chí Mạn Vân đặc biệt cho chị và Tiểu Quân đấy ạ.”
“Chính Nghị, lời cảm ơn với đồng chí Mạn Vân nhé, nhà nữa .”
Triệu Đức Quý nhận lấy cái giỏ xách Chu Chính Nghị đưa tới, khi cảm ơn liền lái xe , hướng đó, chắc hẳn là đến bệnh viện.
Động tĩnh ngoài cửa Vương Mạn Vân sớm thấy, xuyên qua cửa sổ phòng khách, rõ tình hình ngoài cổng viện, cũng đoán phận của Triệu Đức Quý.
Vị lão thành là một quân nhân thép, ước chừng tâm tư nhỏ mọn của một chạm đến giới hạn cuối cùng của ông lão, sắp gặp xui xẻo đây.
Quả nhiên, Chu Chính Nghị nhà liền kể tình hình cho Vương Mạn Vân .
Cũng khẳng định suy đoán của Vương Mạn Vân.
Tại bệnh viện quân khu, Triệu Kiến Nghiệp một tay xách một túi quần áo , một tay bưng một cái chậu tráng men bước phòng bệnh 205, đến, căn phòng mới tràn ngập tiếng lúc nãy bỗng chốc im bặt, bất kể là Diệp Văn Tĩnh Triệu Quân, đều bình tĩnh .