“Thật là tưởng tượng, mà cũng thật là dám tưởng tượng.”
Với ý nghĩ vui một bằng vui cùng , Chu Vệ Quân phi tốc về nhà họ Chu, đó đem những lời đồn đại của lũ trẻ kể cho Vương Mạn Vân , xong, Vương Mạn Vân cũng đến mức xoa cả bụng.
Rõ ràng là một chuyện đơn giản, qua miệng lớn, trẻ con, đủ kênh truyền thông đại chúng tuyên truyền một hồi, Chu Anh Thịnh từ một bình thường biến thành thần nhân luôn .
Sau đó thần nhân buổi trưa phạt ở lớp.
Thầy giáo để phụ lo lắng, còn đặc biệt tới nhà họ Triệu, họ Chu, giải thích tình hình, đồng thời bảo hai nhà chuẩn cơm nước cho lũ trẻ, thầy sẽ đích mang về văn phòng giám sát.
Bởi vì thầy cũng ở lớp, ở bên cạnh hai đứa nhỏ.
Vương Mạn Vân và Diệp Văn Tĩnh đều là những hiểu tình đạt lý, thầy giáo cũng rõ hai đứa trẻ theo kịp chương trình, cũng kiểm tra đạt yêu cầu, mà là thầy mài giũa tính cách của hai đứa.
Hai đứa trẻ đều thông minh, quá thông minh , cần mài giũa thêm.
Vương Mạn Vân xong, lập tức bếp chuẩn hai hộp cơm thịnh soạn cho hai đứa nhỏ, bên nhà họ Triệu cần chuẩn nữa.
“Thầy An, lý niệm giáo d.ụ.c của thầy là chính xác ạ, Tiểu Thịnh và Tiểu Quân quả thực thông minh, nhưng con cũng lo chúng thông minh quá mức, đúng là cần nhờ thầy mài giũa tính cách cho hai đứa, vất vả cho thầy ạ.”
Vương Mạn Vân cảm kích sự thẳng thắn của thầy giáo, cũng cảm kích việc thầy giáo dụng tâm với hai đứa trẻ.
Bởi vì bất kể thời đại nào, giáo viên nào cũng sẵn lòng vì học trò mà nhọc lòng như .
Biểu cảm nghiêm nghị của thầy An dịu nhờ lời của Vương Mạn Vân, thầy lo phụ bất mãn, nhưng thấy an ủi sự thấu hiểu ủng hộ của Vương Mạn Vân, thầy từng dạy cả hai em nhà họ Chu.
Chu Anh Hoa hiện tại sự mài giũa của quân đội vô cùng trầm tĩnh, cũng bộc lộ tài năng lập công, thầy yên tâm, duy nhất thầy yên tâm chính là một Chu Anh Thịnh nhỏ tuổi hơn.
Đứa trẻ Chu Anh Thịnh gan to tày trời, thầy lo gan to càn sinh họa.
“Vương đồng chí, những nghề giáo chúng ước nguyện duy nhất chính là dạy dỗ tất cả học sinh thành tài, trong quá trình đó thể sẽ nghiêm khắc, chỉ cần các phụ thể thấu hiểu, chúng thấy vô cùng mãn nguyện , cần phụ cảm ơn , vì đây là trách nhiệm của chúng .”
Thầy An từ chối lời cảm ơn của Vương Mạn Vân, chỉ trịnh trọng bày tỏ kỳ vọng của những thầy đối với học sinh.
“Thầy An, thầy giáo là những mà phụ chúng con kính trọng nhất, sức lực phụ chúng con hạn, chỉ thể dạy trẻ việc, chứ dạy nổi cho chúng quá nhiều tri thức, chính sự vất vả của các thầy cô giúp lũ trẻ thực sự học bản lĩnh, cảm ơn sự hy sinh vô tư của các thầy ạ.”
Vương Mạn Vân thầy An với vẻ chân thành và tôn kính, cuối cùng chúc phúc:
“Con chúc thầy đào tạo nhiều học trò giỏi, tất cả học sinh đều là rường cột của nước nhà, là những nhân phẩm cao quý.”
Lời thầy An thích .
Thầy dạy học trò, cũng yêu học trò, học trò sống , bản lĩnh lớn, chính là điều khiến thầy vui vẻ và mãn nguyện nhất.
Rời khỏi nhà họ Chu, khóe miệng thầy An vẫn nhếch lên, định bụng về văn phòng tận mắt hai đứa nhỏ ăn cơm xong, sẽ dạy cho hai đứa một bài học thật .
Kiến thức học sách vở là kiến thức ch-ết, kết hợp với thực tế, vận dụng linh hoạt.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân những lời của Vương Mạn Vân thầy An nghiêm khắc với họ hơn, nếu , hai đứa chắc chắn sẽ mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-721.html.]
Diệp Văn Tĩnh tới nhà họ Chu một lát khi thầy An .
Hai vị phụ đến sự nghiêm khắc của thầy An đều thấy thấu hiểu và mừng rỡ, thầy giáo lo lắng cho con nhà , chứng tỏ con cái hai nhà chỉ cần lệch hướng, chắc chắn sẽ là rường cột.
“Thầy An thực điều động sang bên quân đội huấn luyện viên , nhưng cũng vì yên tâm về lũ trẻ trong trường con em nên mỗi tuần đều dành một ngày tới trường tuần tra.”
Nói đến đây, Diệp Văn Tĩnh dừng một chút mới tiếp:
“Thầy mà gặp đứa trẻ nào nghịch ngợm là những quản, mà còn phạt nữa, xem chúng xin nghỉ cho lũ trẻ lâu như thầy hài lòng , hôm nay thầy đặc biệt tới tận cửa cảnh cáo đấy, nếu nhờ em năng khéo léo, chắc chị em cũng mắng một trận .”
Mặt Vương Mạn Vân đỏ lên, nhận :
“Lần quả thực xin nghỉ lâu thật, hèn gì thầy giáo phạt hai đứa nhỏ.”
Bất kể tình hình nhà họ đặc thù đến , việc xin nghỉ lâu như cho đứa trẻ đang học chính là đúng.
“Thầy An tư cách lão luyện, học thuật , năng lực mạnh, thầy sẵn lòng lo lắng cho con trẻ là phúc phận của chúng , kính trọng thầy thêm chút nữa, thầy cũng dễ dàng gì.”
Diệp Văn Tĩnh tiết lộ thông tin.
Lời đến nước , Vương Mạn Vân đành tiếp lời hỏi một câu, “Chuyện là thế nào ạ?”
Thực trong đầu bà suy đoán , chỉ là đoán đúng thôi.
“Ly hôn , cả ba đứa con đều nhận thầy.”
Diệp Văn Tĩnh khỏi cảm thán.
“Là vì đám đó ạ?”
Biểu cảm của Vương Mạn Vân nghiêm nghị.
Diệp Văn Tĩnh gật đầu, “Ừ, lúc mới bắt đầu loạn, thầy An ảnh hưởng , thầy của phân khu quân đội chúng , khi chuyện xảy , là phân khu quân đội chúng tốn nhiều công sức để bảo lãnh thầy tới đây, nhưng thời gian đó vẫn dài một chút, vợ của thầy An dẫn theo các con ngay lập tức vạch rõ ranh giới với thầy.”
“Liệu là để bảo vệ các con ạ?”
Vương Mạn Vân dùng ác ý để suy đoán nhân tính, nhưng trong lòng khẳng định .
Thầy An hiện tại ở phân khu quân đội Thượng Hải sống cũng khá , cũng tự do, thể là định , nếu thật sự là hiểu lầm thì sớm gia đình đoàn tụ .
“Lá thư tố cáo chính là do ba đứa con của thầy liên danh đấy.”
Trong mắt Diệp Văn Tĩnh loé lên một tia chán ghét.
Cô thể thấu hiểu tâm lý tự bảo vệ , nhưng giẫm lên m-áu thịt của để tự bảo vệ thì chính là vấn đề nhân phẩm.
“Xem thầy An đây là coi tất cả học sinh như con đẻ, hóa tình yêu riêng tư thành tình yêu bao la .”
Vương Mạn Vân hiểu lý do thầy An suốt ngày để mắt đến học sinh .
“Ừ, thầy An chuyện gì, tất cả chúng đều giúp đỡ một tay.”