“Cuối cùng Vương Mạn Vân ôm nhẹ thiếu niên một cái mới để rời .”
Chu Anh Hoa khỏi cửa, theo trực giác mà bước trong đại viện, nhớ cái ôm ấm áp của Vương Mạn Vân, mặt lộ nụ .
Có cảm giác của thật .
Mấy đứa nhỏ Chu Anh Thịnh lúc chơi ở nhà ai cả, mà cùng lăn những chiếc vòng sắt phát tiếng kêu lanh lảnh về phía bãi tập.
Bây giờ là giờ trưa, các nhà ăn cơm xong đều nghỉ trưa, lũ trẻ chơi đùa chắc chắn đến nơi phiền khác, bãi tập là lựa chọn hàng đầu.
Tiếng vòng sắt lăn qua lăn kinh động ít trẻ con trong đại viện.
Đứa nào vòng sắt thì xách vòng chạy đuổi theo, đứa nào cũng vì chơi mà chạy khỏi nhà.
Vì khi Chu Anh Hoa thấy bãi tập từ xa, trẻ con ở đó thực sự ít, nhưng đều là lũ nhóc sáu bảy tuổi, đứa nào lớn hơn một chút thì đang ngủ trưa thì cũng đến trường chuẩn học.
Có thể bãi tập lúc , Chu Anh Thịnh và Triệu Quân là những đứa “lớn tuổi nhất".
Bước chân của Chu Anh Hoa chậm , cuối cùng dừng bên một cái cây lớn, mà giữa đám trẻ con lúc thì đảm bảo là nổi bần bật như hạc giữa bầy gà.
Suy nghĩ một lát, ngẩng đầu cái cây bên cạnh, cành lá sum suê, bên mấy chạc cây khá thích hợp để tựa lưng ngủ, thế là bám lấy cành cây, cánh tay đu một cái, ba hai nhịp leo lên lưng chừng trung xuống.
Khi còn cố ý né ánh nắng mặt trời.
Cứ như , Chu Anh Hoa gối đầu lên cây lớn, làn gió hiu hiu thổi mà chìm giấc ngủ, bên tai thể thấy tiếng nô đùa lăn vòng sắt náo nhiệt của lũ trẻ, cũng thể thấy tiếng lá cây xào xạc nhè nhẹ khi gió thổi qua.
Dân trong đại viện quân khu thực sự ít, nhà sống bên trong đông.
Ngoài những đứa trẻ thể học, còn ít đứa đến tuổi đến trường.
Chu Anh Thịnh dẫn đầu một đám nhóc chơi lăn vòng sắt xong, dẫn chơi trò “đại bàng bắt gà con", cả đám trẻ chơi đến mức mặt mũi đỏ bừng, cổ cũng đẫm mồ hôi.
Trong đám trẻ chỉ Chu Anh Thịnh và Triệu Quân là trẻ con “siêu lớn tuổi", nên trong trò chơi, hai vai “đại bàng" và “gà " luôn do hai đảm nhận.
Tạm gác chuyện kỹ năng qua một bên, chỉ tính riêng sức mạnh lớn hơn hẳn bạn cùng lứa, hai dù đóng vai nào cũng đấu với một trận ngang tài ngang sức.
Tiếng đùa hưng phấn của lũ trẻ suýt chút nữa lật tung bãi tập.
Trong giấc mộng, khóe miệng Chu Anh Hoa nhếch lên.
Vào những năm sáu mươi, các trường học buổi chiều chỉ học hai tiết, đầy bốn giờ tan học, tiếng chuông tan trường vang lên, ngoại trừ những học sinh ở trực nhật lớp, những khác đều vung vẩy cặp sách lao vun v-út khỏi phòng học.
Đa phần đều là những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi chơi, vô cùng ham chơi.
Một sợ về nhà sẽ bố mắng nên ở sân trường chơi, một thì về đại viện bãi tập chơi, tóm là thể về nhà thì nhất định sẽ về.
Đám trẻ chạy nhanh nhất đợt đầu còn tới bãi tập thấy đủ loại tiếng hò hét hưng phấn.
Đợi đến gần hơn một chút, phát hiện là hai tên Chu Anh Thịnh và Triệu Quân học đang dẫn đám nhóc trong đại viện chơi đùa, những bạn tan học bỗng thấy ngưỡng mộ và ghen tị đỏ mắt.
Mấy tên nhóc thật, học, ngày nào cũng chơi bời, đúng là ước mơ của tất cả .
“Chu Anh Thịnh!”
Một tiếng gầm lớn, một bạn học lao về phía Chu Anh Thịnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-705.html.]
Cậu bạn hơn một tháng gặp Chu Anh Thịnh và Triệu Quân, hai tên quá đáng thật, về mà chịu mau ch.óng trường học, cũng chẳng thèm tìm bọn họ chơi, đúng là đáng đòn mà.
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân ở trường vốn hào sảng nên ít bạn bè chơi .
Về nhà mà im lặng tiếng, lập tức gây nên sự phẫn nộ của đám đông.
Một đám học sinh lớn nhỏ khác ào ào lao về phía bãi tập, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân dẫn đám nhóc chơi cả nửa ngày trời, lúc từ sớm chẳng còn mấy sức lực.
Thấy các bạn lao tới, hai thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt , đồng loạt đầu mỗi một ngả mà bỏ chạy thục mạng.
Còn về Niên Niên và Hạo Hạo, hai đứa nhỏ lát nữa thể tự về nhà .
Chu Anh Thịnh chạy mệt, từ lâu nóng bừng bừng, nhưng cứ hễ nghĩ đến việc các bạn bắt sẽ ăn một trận đòn là chẳng dám lơ là nửa phân, mà càng sức guồng đôi chân chạy thật nhanh.
Ngay lúc chạy ngang qua một cái cây lớn, một bàn tay từ cao thò xuống, xách một cái lôi tuột lên .
Theo bản năng, cũng là theo phản ứng với sự kiện nguy hiểm ngày hôm qua, Chu Anh Thịnh còn kịp ngẩng đầu vung một nắm đ.ấ.m thẳng lên phía .
“Là đây.”
Chu Anh Hoa tiếng đuổi bắt Chu Anh Thịnh cho tỉnh giấc, giọng lúc vẫn còn mang theo chút lười biếng nhàn nhạt.
Nghe rõ giọng của Chu Anh Hoa, Chu Anh Thịnh những vùng vẫy nữa mà còn vội vàng đổi hướng nắm đ.ấ.m tung .
Sức lực của Chu Anh Hoa lớn hơn em trai nhiều, cộng thêm tốc độ nhanh, khi lôi lên chạc cây vài giây, một đám nhóc đuổi theo Chu Anh Thịnh mới ào ào chạy ngang qua gốc cây.
Chẳng ai ngẩng đầu lên lấy một cái.
Bởi vì chẳng ai ngờ Chu Anh Thịnh trốn cây.
Sau khi đám trẻ chạy qua, xung quanh nhanh ch.óng trở nên yên tĩnh, chỉ tiếng vang từ phía bãi tập thỉnh thoảng truyền .
“Anh, ở đây?”
Chu Anh Thịnh thấy còn ai nữa mới nhỏ giọng chuyện với Chu Anh Hoa.
“Sao thể ở đây ?”
Chu Anh Hoa lười biếng tựa chạc cây, chọn chạc cây góc độ , tựa những đau lưng mà còn thể gác cả hai chân lên, gió nhẹ thổi qua khiến thấy buồn ngủ.
“Anh, tìm bọn em chơi?”
Chu Anh Thịnh hưng phấn ghé đầu lên vai Chu Anh Hoa.
Chu Anh Hoa ghét bỏ liếc mồ hôi trán em trai, cuối cùng bất lực thẳng dậy, từ trong túi áo móc mãi mới một chiếc khăn tay để lau mồ hôi cho Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh tự giác cũng thẳng lên.
Hai em tuy lời nào nhưng phối hợp vô cùng ăn ý.
Chu Anh Hoa lau xong mồ hôi trán cho Chu Anh Thịnh, đứa nhỏ cúi đầu để lộ phần gáy , Chu Anh Hoa lau mồ hôi ở gáy cho , Chu Anh Thịnh hì hì vén áo lên, xoay lưng về phía trai, tóm một câu là:
yên tâm tận hưởng.