“Trước khi , ngoại trừ Chu Anh Hoa đến tiễn, nhà họ Trương lấy một ai xuất hiện.
Bị giam giữ gần ba tháng, Trương Đan Tuyết đổi .
Tóc bạc trắng, lưng cũng còng, ngay cả đôi mắt cũng mất thần thái.
Đối diện với Chu Anh Hoa đến tiễn, cô nhận diện một hồi lâu mới nhận thiếu niên cao lớn hơn mắt chính là đứa trẻ từng nuôi nấng vài năm.”
“Dì , đến nơi đó dì hãy cải tạo nhé.
Chỉ cần biểu hiện thì vẫn còn cơ hội về.
Con hy vọng một ngày thể gặp dì ở Thượng Hải.”
Chu Anh Hoa lấy một cái bọc căng phồng đưa cho Trương Đan Tuyết.
Trương Đan Tuyết cái bọc một hồi lâu, ánh mắt mới dời đến cổ của Chu Anh Hoa.
Vết sẹo tuy mờ nhiều nhưng vẫn thể những đường khâu nham nhở như những chiếc chân rết.
“Xin .”
Trong thời gian giam giữ, Trương Đan Tuyết tự nhủ hàng ngàn câu xin , nhưng là thật lòng nhất, vì cô nếu thiếu niên suýt ch-ết tay nương tay, lẽ cô ch-ết từ lâu .
Chu Anh Hoa Trương Đan Tuyết gì thêm, cuối cùng theo cô leo lên xe tải, biến mất khỏi tầm mắt.
“Về thôi.”
Một lúc , một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vai thiếu niên, là Vương Mạn Vân.
Vương Mạn Vân để Chu Anh Hoa tiễn Trương Đan Tuyết một .
“Mẹ, xem dì còn thể Thượng Hải ?”
Chu Anh Hoa chút mờ mịt, đáy mắt hiện lên một tia bi thương.
Mới vài tháng gặp mà sự đổi của dì quá kinh khủng, khoảnh khắc đó thậm chí dám chắc đó là Trương Đan Tuyết nuôi dạy nhiều năm.
Vương Mạn Vân trả lời thế nào.
Trương Đan Tuyết tuy xử b-ắn nhưng án là chung , nếu tình huống đặc biệt thì cả đời thể Thượng Hải.
“ , bà ngoại gửi thư, hỏi con mùa hè Ninh Thành.”
Chu Anh Hoa thấy Vương Mạn Vân trả lời, liền hỏi một câu khó cô, suy nghĩ một chút liền kể sang chuyện khác.
“Con trả lời thế nào?”
Vương Mạn Vân song song với thiếu niên, qua hai năm nữa chắc bé sẽ cao hơn cô mất.
“Con thật thôi.”
Chu Anh Hoa vẻ mặt bình thản.
Theo kế hoạch ban đầu, mùa hè năm nay sẽ về Ninh Thành ở với ông bà ngoại, nhưng kế hoạch theo kịp đổi.
Bên ngoài quá loạn, cũng là học sinh nghỉ học, những suốt ngày hô khẩu hiệu, thấy cái gì mắt là đập phá cái đó.
Trường học của con em quân đội vì lo cho an và trách nhiệm với học sinh nên căn bản cho nghỉ hè.
Nghĩa là Chu Anh Hoa và các bạn học gần hết chương trình của học kỳ .
“Bà ngoại khó con chứ?”
Vương Mạn Vân lo lắng Sử Thanh Trúc nhồi nhét tư tưởng cho Chu Anh Hoa.
“Không ạ, bà chỉ bảo đợi thời gian thì về Ninh Thành.”
Chu Anh Hoa chủ động nắm lấy tay Vương Mạn Vân.
Mấy tháng qua, quan hệ giữa và Vương Mạn Vân ngày càng thiết, đôi khi còn bám .
Vương Mạn Vân lời thiếu niên mà khẽ nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-226.html.]
Cô nhớ một sự kiện trọng đại.
Đó là bước sang năm 68, năm vô học sinh sẽ xuống nông thôn (hạ phóng).
Đừng là đại học, học sinh cấp ba, ngay cả học sinh cấp hai chỉ cần đến tuổi cũng .
Nguyên nhân là do lượng Vệ binh tăng nhanh ch.óng mặt.
Các nơi thường xuyên xảy xung đột, đấu khẩu biến thành đấu võ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến định xã hội, đây là điều ai thấy.
Vì nhóm buộc sắp xếp chỗ ở, và xuống nông thôn lao động là cách nhất để tiêu hao nhiệt huyết của thanh niên.
Vương Mạn Vân Chu Anh Hoa xuống nông thôn.
Sang năm thiếu niên mới mười ba tuổi, một đứa trẻ mười ba tuổi, xuống nông thôn dù việc đồng áng thì nơi đó căn bản nơi rèn luyện .
Sự tăm tối ở đó kém gì thành thị.
Vương Mạn Vân nhất định nghĩ cách để Chu Anh Hoa tránh cái ngưỡng xuống nông thôn .
“Mẹ, thế?”
Chu Anh Hoa nhạy cảm, Vương Mạn Vân nhíu mày là nhận ngay.
“Mẹ đang nghĩ Tiểu Thịnh sắp tan học , nếu về nhà mà thấy hai chúng chắc chắn nó sẽ nổi cáu cho xem.”
Vương Mạn Vân thật, nhưng lý do cũng là thật.
Chu Vệ Quân quân đội, Chu Anh Thịnh bình thường càng bám Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa hơn, hễ thấy là đòi tìm bằng .
“Nó bảy tuổi mà vẫn như đứa trẻ cai sữa , đừng chiều nó quá.”
Chu Anh Hoa tỏ vẻ hài lòng với sự bám của em trai.
Vương Mạn Vân cúi mắt thiếu niên đang nắm tay , mỉm bất lực hài lòng.
Hai đứa trẻ nhà họ Chu , mặt cô đứa nào cũng bám như cả thôi.
Buổi tối, Chu Chính Nghị – mất hút mấy ngày qua – cuối cùng cũng về nhà.
Cả nhà một bữa tối vui vẻ vô cùng.
Trên bàn ăn, cả Chu Anh Hoa và Chu Anh Thịnh đều khá nhiều.
Chín giờ tối, hai vợ chồng giường.
Chu Chính Nghị hôm nay đặc biệt hăng hái, ôm Vương Mạn Vân nỗ lực từ đủ góc độ, dùng hết cái đến cái khác.
Nếu cơ thể Vương Mạn Vân bồi bổ mấy tháng qua thì chắc chắn chịu nổi sự càn quấy của .
Cuối cùng đến rạng sáng, Chu Chính Nghị mới dừng .
Sau khi dừng, vẫn buông Vương Mạn Vân mà ôm c.h.ặ.t lấy cô.
“Có chuyện gì ?”
Vương Mạn Vân sớm nhận sự bất thường, đó tiện hỏi, giờ thì thể hỏi .
“Kinh Thành xảy chuyện lớn .”
Giọng của Chu Chính Nghị một hồi lao động chút trầm thấp và khàn khàn.
Vương Mạn Vân lập tức đoán là chuyện gì.
Dù chuẩn tâm lý từ nhưng khi chuyện thực sự xảy , cô vẫn rùng một cái theo bản năng.
Hậu thế sách giới thiệu về sự kiện , cũng là từ lúc , thời kỳ bước giai đoạn nghiêm trọng nhất, nhiều nhân vật nổi tiếng đều ảnh hưởng.
“Chúng giao nhiều nhiệm vụ, thời gian tới lẽ về nhà .
Ở nhà em và hai đứa nhỏ chú ý an , đừng khỏi cổng đại viện.”
Chu Chính Nghị hôn lên trán vợ, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.