“Cảm... cảm ơn .”
La Tú Nhã thực từ chối một cách đầy khí phách, nhưng cảm nhận đôi chân đang đau nhức, cuối cùng cô cố quá sức.
Đi tàu hỏa, đôi chân thể duỗi thẳng là điều cực kỳ quan trọng.
Chu Vệ Quân dậy đổi tư thế xuống.
Như , thực chất sẽ cảm thấy khá khó chịu, vì cao, chân dài, trong tình huống thể thẳng để ngủ, đôi chân chỉ thể co một nửa.
La Tú Nhã thò tay trong túi mò mẫm, lấy một quả táo thơm phức đặt lên chiếc bàn nhỏ mặt Chu Vệ Quân.
Cô gì, nhưng ý nghĩa cảm ơn vô cùng đậm nét.
Chu Vệ Quân khẽ nhíu mày, nhận lấy mà nhẹ giọng :
“Cảm ơn ý của đồng chí, nhưng ăn đồ ăn của lạ.”
Anh từ chối vô cùng rõ ràng.
Có thể , nếu khả năng, tuyệt đối bất kỳ sự giao lưu nào với La Tú Nhã.
La Tú Nhã là thông minh, lập tức hiểu ý.
Ngẩn một hồi lâu, cô mới thò tay cầm quả táo trở , quả táo cầm về cô cũng nhét túi nữa, mà nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, sắc mặt trắng bệch.
Vì tức giận.
Chu Vệ Quân nghiêng đầu cửa sổ xe.
Lúc là hơn một giờ sáng, đêm đen, xe ánh đèn, những hành khách khác đều ngủ say, chỉ ánh đèn hiu hắt sân ga ngoài cửa sổ.
Chút ánh đèn chiếu trong tàu, La Tú Nhã rõ góc nghiêng khuôn mặt của Chu Vệ Quân.
Một khuôn mặt vô cùng tuấn.
Điều khiến La Tú Nhã sững sờ, nhanh ch.óng dời mắt chỗ khác.
Vài phút , tàu khởi hành, tiếng bánh xe va chạm đường ray nhịp nhàng quen thuộc chút do dự vang lên.
Khục khục khục——
Chỉ cần tàu dừng, âm thanh sẽ mải miết vang lên như .
Toa xe cũng vì tàu di chuyển mà lắc lư theo nhịp điệu, gặp chỗ rẽ, hoặc giả là khi giảm tốc, tăng tốc, cả toa xe đều sẽ lắc mạnh một cái, gây một chút rắc rối nhỏ cho những hành khách đang .
Chu Vệ Quân cửa sổ đen kịt vài phút, đó nhắm mắt .
Cửa sổ xe hé mở một khe nhỏ, gió mát ban đêm thổi , mang đủ loại mùi kỳ quái trong toa xe, cũng mang từng đợt sảng khoái cho hành khách tàu.
La Tú Nhã đặc biệt mệt, đó ở giường khác, dù chỗ nhưng cô vẫn hề chợp mắt.
Lúc giường của Chu Vệ Quân, vốn ghét bỏ , cô cảm thấy yên tâm, cũng thả lỏng xuống, tựa vách tường, ôm quả táo thơm phức, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Sở dĩ La Tú Nhã yên tâm như , chỉ vì rõ khuôn mặt Chu Vệ Quân, mà còn vì rõ bộ quần áo .
Quân phục.
Bộ quân phục quân hàm màu đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-1036.html.]
Đêm tối nhanh ch.óng kết thúc, trong chớp mắt trời sáng, khi ánh mặt trời hiện đường chân trời, Chu Vệ Quân và La Tú Nhã cùng lúc tỉnh dậy, ánh nắng ban mai chút ch.ói mắt nhưng tuyệt đối gắt.
“ rửa mặt.”
Lúc Chu Vệ Quân cũng rõ khuôn mặt của La Tú Nhã, một cô gái xinh .
“Ồ...
ồ.”
La Tú Nhã tỉnh dậy chút ngơ ngác, phản ứng vài giây mới đỏ mặt tía tai thu chân , túi hành lý và chân của cô chặn mất lối của Chu Vệ Quân.
Sau khi Chu Vệ Quân rời khỏi giường, tiên vận động một hồi ở chỗ nối các toa xe, đó mới rửa mặt và vệ sinh.
Lúc trong đầu là ý nghĩ tránh xa La Tú Nhã.
Kết quả là khi tuần tra một vòng quanh các toa xe, ăn một bữa sáng thịnh soạn ở sân ga kế tiếp tàu dừng , La Tú Nhã vẫn còn ở đó, tình huống quá khả nghi.
“... vé của là đến kinh thành, vẫn đến ga.”
Đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên của Chu Vệ Quân, La Tú Nhã thể đỏ mặt nữa.
Trước đó cô thử mua vé bổ sung nhưng mua .
Cô thực sự cố ý bám lấy Chu Vệ Quân, nhưng thực tế chỉ giường đối diện Chu Vệ Quân trong toa là còn trống.
Giường cô cũng hỏi nhân viên tàu, nhân viên khi tra cứu thì xác nhận vé quả thực bán , nhưng vì mà lên xe, thế nên cho dù cô mua vé bổ sung cũng mua .
“Cô... cứ tiếp .”
Chu Vệ Quân cũng bất lực , trong tình huống , thể đuổi , nếu hiểu lầm thì thật là quá với bộ quân phục .
Cứ như , hai bất đắc dĩ bầu bạn với suốt chặng đường.
Giữa chừng, La Tú Nhã tự giới thiệu bản , Chu Vệ Quân chỉ tùy tiện bịa một phận, chắc chắn La Tú Nhã là kẻ , nên dứt khoát sự thật.
Phía bên , kinh thành cũng hề yên bình.
Vương Mạn Vân đoán quả nhiên sai, thực sự tay với Tần An Nhàn và Lý Mỹ Tâm, nhưng kẻ đến đều là những nhân vật nhỏ, khi phát hiện mắc bẫy nhanh ch.óng áp dụng biện pháp thỏa nhất.
Đó là tự sát.
Đối mặt với t.h.i t.h.ể, quân đội cũng nhanh ch.óng áp dụng các biện pháp thẩm tra.
Có thể nơi quân đội trọng điểm giam giữ phạm nhân, chắc chắn là những nhân viên qua thẩm tra chính trị kỹ lưỡng, mà vẫn thể xảy vấn đề, thì bộ nhân viên của đơn vị đó đều thẩm tra chính trị nữa.
Các đơn vị ngay lập tức trở nên nơm nớp lo sợ.
Chu Chính Nghị ngủ dậy buổi sáng nhận thông tin, với Vương Mạn Vân một tiếng, lập tức rời , lao cuộc thẩm vấn Tần An Nhàn và Lý Mỹ Tâm, vì thời cơ thẩm vấn chín muồi.
Về phần Vương Mạn Vân, cô dậy cùng lúc với Chu Chính Nghị.
Dậy sớm, cô bữa sáng đặc trưng của Ninh Thành, đó dẫn theo ba đứa trẻ đến bệnh viện.
Bà cụ một đêm ngủ ngon, tỉnh dậy ăn bữa sáng nóng hổi thơm phức, nụ mặt bao giờ tắt.
Cảnh vệ viên cũng đặc biệt vui mừng.
Tối qua ngủ giường nên nghỉ ngơi , sáng sớm bữa sáng Vương Mạn Vân mang tới, trai trẻ tràn đầy tinh thần, việc gì cũng vô cùng hăng hái.