Mẹ kế nhỏ hơn tôi 1 tuổi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:22:09
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mặt trời gay gắt của buổi trưa chiếu thẳng kính chắn gió, nhưng dịu sự lạnh lẽo trong lòng . Chiếc Porsche 911 của lướt con đường ngoại ô đầy bụi bặm, rời xa sự xa hoa của trung tâm thành phố. Điểm đến: Trại trẻ Ánh Dương, tàn tích của một quá khứ mà Lam cố gắng che giấu.
mất một buổi sáng để tìm địa điểm chính xác. Google Maps chỉ hiển thị một khu đất bỏ hoang, dấu hiệu của một trại trẻ từng tồn tại. Điều càng tăng sự nghi ngờ của . Tại một trại trẻ biến mất dấu vết?
Khi đến nơi, cảnh tượng mắt khiến bất ngờ. Không là một tòa nhà đổ nát một khu vườn hoang tàn như tưởng tượng. Thay đó, một khu đất rộng lớn bao quanh bởi hàng rào sắt cũ kỹ, bên trong là một khu vườn cây cối rậm rạp bỏ hoang từ lâu. Ở trung tâm là một tòa nhà hai tầng, cũ kỹ nhưng vẫn còn vững, với những ô cửa sổ vỡ nát và dây leo bám đầy tường.
Đây chính là Trại trẻ Ánh Dương.
tắt máy, bước xuống xe. Không khí nơi đây mang một vẻ ảm đạm, u buồn. Có lẽ đây là nơi Lam lớn lên. Có lẽ đây là nơi cô những ký ức đáng sợ đến mức tìm cách chôn vùi chúng.
phá khóa cổng rỉ sét, bước . Tiếng kẽo kẹt của cánh cổng cũ vang vọng trong sự tĩnh lặng đến rợn . Gió thổi qua những tán cây, tạo những âm thanh u uẩn. bước qua những con đường mòn phủ đầy cỏ dại, tiến đến tòa nhà chính.
Cánh cửa gỗ mục nát mở một cú đẩy nhẹ. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng mũi. Bên trong là một gian tối tăm, ánh sáng chỉ lọt qua những ô cửa sổ vỡ. Những bức tường bong tróc, những món đồ nội thất cũ kỹ ngổn ngang. Đây từng là nơi sinh hoạt chung, nơi những đứa trẻ mồ côi từng chơi đùa, học tập.
qua các phòng. Phòng ngủ tập thể với những chiếc giường tầng đổ nát. Khu vực bếp với những nồi niêu xoong chảo hoen gỉ. Phòng học với những tấm bảng đen phủ đầy bụi phấn khô cứng. Mỗi căn phòng đều chứa đựng một câu chuyện, một mảnh ghép về cuộc đời của những đứa trẻ nơi đây.
Trong một góc phòng học, tìm thấy một bức tranh vẽ tường. Nét vẽ ngây thơ, nhưng rõ ràng. Đó là hình một gia đình nhỏ: một phụ nữ và một cô bé đang nắm tay ánh mặt trời rạng rỡ. Dù bức tranh cũ mờ, vẫn nhận khuôn mặt cô bé: Lam.
đàn ông nào trong bức tranh đó. Chỉ hai con. Điều càng khẳng định suy đoán của về phụ nữ trong bức ảnh cũ.
Khi đang mải mê tìm kiếm, một tiếng ho khan bất ngờ vang lên phía .
"Cậu tìm ai?"
giật . Đứng ở ngưỡng cửa là một phụ nữ lớn tuổi, tóc bạc phơ, dáng gầy gò nhưng ánh mắt vẫn còn tinh tường. Bà mặc một chiếc áo khoác cũ kỹ, tay cầm một chiếc giỏ mây.
"Bà là..."
" là Cô Lan," bà , giọng khàn khàn. "Người trông coi cũ của trại trẻ . Dù nó đóng cửa, vẫn thường xuyên ghé thăm."
Một nhân chứng. gặp một nhân chứng quan trọng.
"Cháu là... cháu đến đây tìm hiểu về trại trẻ ," , cố gắng tỏ lịch sự. "Cháu nó từng nổi tiếng."
Cô Lan với vẻ nghi ngờ. "Cháu giống những thường đến đây. Họ thường là những đứa trẻ từng sống ở đây, hoặc những hoài niệm."
"Cháu quen một từng sống ở đây," , giấu sự háo hức. "Cô tên là Lam."
Ngay lập tức, ánh mắt của Cô Lan đổi. Từ sự nghi ngờ chuyển sang một nỗi buồn sâu sắc.
"Lam..." Bà lặp cái tên, như một tiếng thở dài. "Lam là một cô bé đặc biệt. Cô bé là một trong những đứa trẻ cuối cùng rời khỏi đây."
"Cô như thế nào ạ?" hỏi, lòng nóng như lửa đốt.
Cô Lan xuống một chiếc ghế gỗ còn sót , ánh mắt bà xa xăm, như đang tua cuộn phim ký ức.
"Lam là một đứa trẻ đáng thương. Mẹ cô bé là quản lý trại trẻ . Tên là Mai. Bà là thành lập và điều hành Trại trẻ Ánh Dương từ những ngày đầu. Bà chỉ là của Lam, mà còn là của tất cả những đứa trẻ ở đây."
c.h.ế.t sững. Mẹ của Lam là quản lý trại trẻ? Điều đổi thứ. Cô là một đứa trẻ mồ côi bình thường. Cô là con gái của sáng lập.
"Vậy, tại trại trẻ đóng cửa? Và của Lam ạ?"
Nét mặt Cô Lan càng thêm u ám. "Đó là một câu chuyện buồn. Cách đây 5 năm, một vụ cháy lớn xảy ở đây. Ngọn lửa thiêu rụi gần hết khu nhà, và quan trọng hơn, nó cướp sinh mạng của Bà Mai. Lam là duy nhất sống sót trong căn phòng đó. Vụ cháy xảy quá nhanh, thứ đổ nát. Trại trẻ còn hoạt động nữa, và còn Bà Mai, còn ai đủ sức duy trì. Thế là nó đóng cửa."
"Vụ cháy?" thì thầm. "Và Lam là duy nhất sống sót?"
"Phải. Con bé khi đó mới 13 tuổi," Cô Lan , giọng bà run run. "Nó chứng kiến c.h.ế.t trong biển lửa. Sau vụ cháy, còn ai trong gia đình ruột thịt của nó. Cô bé sống lang thang một thời gian, may mắn một nhà thờ cưu mang, đó..."
Cô Lan dừng , dường như bà đang cố gắng nhớ , hoặc đang cố giấu diếm điều gì đó.
"Rồi đó thì ạ?" thúc giục.
"Rồi đó... nữa," Cô Lan , ánh mắt bà né tránh. "Con bé biến mất khỏi tầm mắt chúng . Nó quá nhỏ để tự lập. Chúng cố gắng tìm kiếm, nhưng . Cho đến khi, một thời gian , tin con bé một gia đình nào đó nhận nuôi, nhưng đó là ai."
Một gia đình nhận nuôi? Vậy là Lam dối Cha Tấn? Hoặc Cha Tấn tìm hiểu kỹ?
cố gắng hỏi thêm thông tin, nhưng Cô Lan dường như nữa. Bà chỉ lắc đầu, rằng thứ quá xa vời và bà khơi ký ức đau buồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-nho-hon-toi-1-tuoi/chuong-4.html.]
cảm ơn Cô Lan, rời khỏi Trại trẻ Ánh Dương với một mớ thông tin hỗn độn. Lam là kẻ đào mỏ đơn thuần. Cô là con gái của sáng lập trại trẻ, và chứng kiến c.h.ế.t trong một vụ cháy. Mất , mất nhà, mất tất cả. Một bi kịch khủng khiếp định hình con cô . Điều giải thích tại cô khao khát sự bảo vệ đến .
còn điều gì đó mà Cô Lan giấu. Ánh mắt né tránh của bà khi hỏi về cuộc sống trại trẻ của Lam. "Được một gia đình nào đó nhận nuôi." Nghe vẻ quá mơ hồ.
Vụ cháy. Tại xảy ? Có chỉ là tai nạn? Hay ai đó đằng ?
Khi về đến nhà, một cảnh tượng bất ngờ đang chờ đợi . Cha Tấn, với vẻ mặt đầy vẻ hân hoan, đang ở sảnh chính cùng Lam. Cả hai đều diện những bộ cánh sang trọng. Cha Tấn mặc vest lịch lãm, còn Lam mặc một chiếc váy hội màu đen, đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vóc dáng mảnh mai của cô. Cô trông lộng lẫy một cách bất ngờ, như một nữ hoàng bóng đêm.
"Thanh! Con về !" Cha Tấn reo lên, giọng ông vui vẻ. "May quá! Chuẩn , chúng sẽ tham dự bữa tiệc kỷ niệm của Tập đoàn Hoàng Long. Ông Hoàng là đối tác lớn của Cha. Con cùng chúng ."
sững sờ. Một bữa tiệc xã giao. Đây chính là lúc và Lam "diễn kịch".
liếc Lam. Cô cũng đang . Ánh mắt cô chứa đựng một tia thách thức và một nụ ẩn ý. Cô chuyện . Cô xem sẽ xử lý thế nào.
"Con bữa tiệc nào cả," , cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Cha quyết định thôi," Cha Tấn . "Đi đồ , nhanh lên. Lam, em cùng xe ."
Khi Cha Tấn và Lam khuất dạng, thở dài. Dù ghét Lam đến mấy, thể Cha Tấn mất mặt đối tác. nhanh chóng lên phòng một bộ vest đen lịch lãm.
Trên xe, khí vô cùng gượng gạo. Cha Tấn ở ghế phụ, Lam ghế cùng . Khoảng cách giữa chúng đủ xa để tránh chạm , nhưng vẫn đủ gần để cảm nhận sự hiện diện của đối phương.
"Hôm nay cô lắm," Cha Tấn với Lam, phá vỡ sự im lặng. "Lam, em thấy đấy, Thanh nhà là khó tính. Em hãy cố gắng quen với nó nhé."
Lam mỉm , nụ đó duyên dáng khó nắm bắt. "Vâng, Em sẽ cố gắng."
Cô đang diễn kịch một cách hảo. sang Lam. Gương mặt cô trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt sắc sảo hơn bình thường. Cô chỉ là một cô gái yếu đuối, cô là một cách tạo vỏ bọc và thao túng ánh mắt khác.
Tại bữa tiệc, ánh mắt đều đổ dồn " vợ trẻ" của Cha Tấn. Lam tỏ hảo. Cô mỉm duyên dáng, trò chuyện nhỏ nhẹ với các đối tác của Cha Tấn, đôi khi còn tinh tế khen ngợi trang phục của các quý bà. Không ai thể ngờ cô chỉ mới 18 tuổi, và là đến từ trại trẻ mồ côi.
cạnh Cha Tấn, quan sát Lam. Cô hề tỏ ngây thơ, bối rối. Ngược , cô tự tin, thậm chí phần chủ động trong việc tạo ấn tượng . Cô cách thu hút sự chú ý mà gây phản cảm.
"Con thấy Lam thế nào?" Cha Tấn thì thầm tai khi Lam đang trò chuyện với một vị khách. "Cha bảo con bé...À , cô đặc biệt mà."
trả lời. Trong đầu , hình ảnh Lam trong chiếc váy hội lộng lẫy và hình ảnh cô bé mồ côi trong trại trẻ Ánh Dương cứ đan xen . Hai hình ảnh đối lập.
"Cô là một bậc thầy về diễn xuất," nghĩ. "Và bí mật của cô chắc chắn sâu xa hơn nhiều so với một vụ cháy trại trẻ."
Buổi tiệc là một lời nhắc nhở rằng thể xem thường Lam. Cô chỉ cần sự bảo vệ. Cô còn khả năng tự bảo vệ , và thậm chí là thao túng những xung quanh.
Khi bữa tiệc kết thúc, chúng trở về nhà. Mệt mỏi. Khi Cha Tấn lên phòng, và Lam còn ở sảnh chính.
"Vở kịch của cô hôm nay thành công," , giọng điệu mỉa mai. "Cô khiến tất cả tin rằng cô là một vợ hảo."
Lam , nụ ẩn ý trở môi cô . "Anh cũng tệ lắm , Thanh. Vai con riêng khó tính nhưng điều. Chúng là một đội hảo khi cần."
Lam, đôi mắt mà giờ đây chứng kiến c.h.ế.t trong biển lửa. Sự thương hại thoáng qua, nhưng nhanh chóng thế bằng sự nghi ngờ.
"Vụ cháy trại trẻ," thẳng. "Mẹ cô c.h.ế.t trong đó. Cô là duy nhất sống sót. Tại ?"
Nụ môi Lam lập tức tắt ngúm. Đôi mắt cô trở nên lạnh lẽo.
"Anh tìm ?" Lam hỏi, giọng cô khô khốc. "Vậy thì một phần bí mật của ."
" là tất cả," đáp. "Cô Lan nhiều về thời gian cô trại trẻ. Có chuyện gì xảy , Lam? Có cô một gia đình nào đó nhận nuôi, như cô ?"
Lam im lặng. Cô chằm chằm, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
"Chúng thỏa thuận, Thanh," Lam cuối cùng cũng . "Anh tiết lộ bất cứ điều gì cho Cha Tấn."
" ," trả lời. " sẽ tìm hiểu tất cả. Và khi tìm , sẽ gì với nó. Vụ cháy đó... là t.a.i n.ạ.n ?"
Lam trả lời. Cô chỉ lưng, bước lên cầu thang. Bóng dáng mảnh khảnh của cô chìm bóng tối.
Một vụ cháy. Một c.h.ế.t. Một trại trẻ phá hủy. Và một cô gái trẻ đầy bí ẩn đang cố gắng che giấu quá khứ của lớp vỏ bọc hảo.
thể dừng . cần tất cả. Và cảm thấy, đang tiến gần đến sự thật.