Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:59:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng.” Vương Mạn Vân từ chối.

 

tiền, tuy cũng thể tiệm cơm quốc doanh ăn sáng, nhưng ngoài ăn cơm chỉ tốn tiền mà còn cần tem phiếu lương thực. Tem phiếu của cô nhiều, dùng tiết kiệm. Ở nhà họ Vương ăn sáng là lợi nhất.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Vương Mạn Vân cũng cảm thấy đang chiếm hời của nhà họ Vương.

 

Nguyên chủ giúp đỡ nhà họ Vương nhiều như , đừng ăn vài bữa cơm, cho dù lột của họ một lớp da cũng là xứng đáng.

 

“Em út, đây là rau xanh trai chị bên nhà đẻ sáng nay tiện đường mang qua. Em với bọn nhỏ nhặt qua loa , lát nữa chị nấu cháo.” Thư Hồng Hà lấy từ trong giỏ một mớ cải thìa, đưa cho Vương Mạn Vân, đó nhóm lửa bắc nồi cháo.

 

Trong nhà trẻ con nhiều, chẳng việc gì, cô tính nấu một nồi cháo cho bữa sáng là xong.

 

Toàn nước là nước, nhưng dễ no bụng.

 

lương thực đều cấp theo định lượng đầu . Trong nhà thêm một miệng ăn, cô cũng dám bữa sáng quá tốn kém.

 

Vương Mạn Vân đoán tâm tư của Thư Hồng Hà, gì, chỉ dẫn mấy đứa trẻ xuống ghế đẩu nhặt rau.

 

Trong năm đứa trẻ, chỉ Trân Trân năm tuổi và Châu Châu, con gái bốn tuổi của cả, là thể giúp một chút việc vặt. Ba thằng nhóc còn , tuổi từ hai đến ba, chỉ chơi, chẳng việc gì.

 

ba nhóc tự giác, thấy cô út và hai chị nhặt rau, chúng cũng tự giác xổm xuống, tay nhỏ nghịch ngợm đám rau xanh mặt đất.

 

Cải thìa xanh non, nhưng chịu nổi sự vần vò của bọn nhóc.

 

“Trân Trân, cô cho con một hào . Con dắt các em mua hai cái bánh quy trứng gà chia ăn .” Vương Mạn Vân lấy từ trong túi áo một hào, đưa cho Trân Trân, đứa lớn tuổi nhất.

 

Bọn trẻ còn quá nhỏ, càng giúp càng bừa bộn, thà cho chúng ngoài chơi còn hơn.

 

Đây là khu tập thể nhà máy thép, điểm phân phối hàng hóa (cửa hàng mậu dịch) cũng mở ngay trong sân khu tập thể. Ở cái thời đại còn xe cộ gì nhiều , cũng an .

 

“Cô út yên tâm, con nhất định sẽ trông các em cẩn thận.”

 

Trân Trân vui vẻ nhận tiền, đó gọi các em cửa, căn bản thèm xin phép là Thư Hồng Hà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-27.html.]

 

“Con bé , chẳng khiêm tốn gì cả. Phải trông các em cẩn thận đấy, đừng để ngã.” Thư Hồng Hà trông nồi cháo xuống gạo, dặn con gái trông các em cho . Thu tiền của mấy chị em dâu, cô vẫn trách nhiệm.

 

“Mẹ, con .”

 

Trân Trân trả lời một tiếng dắt các em chạy mất. Bánh quy trứng gà rõ ràng sức hấp dẫn hơn lời dặn.

 

là chẳng trọng chút nào.”

 

Thư Hồng Hà bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng trong mắt hề ý trách móc.

 

Vương Mạn Vân gì thêm. Cô và nhà họ Vương thật sự gì để , nên dứt khoát im lặng.

 

Thư Hồng Hà vẫn luôn chờ Vương Mạn Vân đáp lời để cô bắt sang chủ đề tiếp theo. Kết quả, Vương Mạn Vân chỉ cúi đầu nhặt rau. Bất đắc dĩ, cô đành vặn lửa lò nhỏ , dọn một cái ghế đẩu xuống bên cạnh Vương Mạn Vân, cùng nhặt rau.

 

“Em út, lát nữa chị chiên cho em cái trứng gà ăn nhé.”

 

Thư Hồng Hà chuyện cũng cố tìm chuyện để . Cô thấy Vương Mạn Vân hôm nay im lặng, tưởng là vì hôm qua đồng ý nhường suất công việc nên cô đang giận, liền chủ động lành.

 

“Không cần , trứng gà trong nhà nhiều, để cho bọn trẻ ăn .”

 

Vương Mạn Vân ham ăn.

 

tính toán qua nhiều với nhà họ Vương, nên cũng định chiếm thêm chút lợi lộc nào.

 

Ăn vài bữa cơm ở nhà đẻ thì thể, nhưng trứng gà ở thời đại nhiều, là để dành bồi bổ cho già, trẻ con. Cô ăn, cũng để cớ .

 

Thư Hồng Hà Vương Mạn Vân từ chối, tâm trạng tệ, giải thích: “Không trứng gà nhà , là trai chị mang đến cùng với cải thìa đấy. Ảnh là cho Trân Trân với Tam Bảo (con trai cô ) bồi bổ. Hai đứa nó năm nay cao lên ít, gầy , quần áo cũng ngắn cả .”

 

Vương Mạn Vân coi như hiểu kịch bản của Thư Hồng Hà, gì thêm.

 

 

 

 

Loading...