"Dì ơi, con mười hai tuổi , là con trai lớn , ngủ chung với dì ?" Chu Anh Hoa với vẻ nghiêm túc, chút thỏa hiệp. Nam nữ thụ thụ bất , giữ ý tứ chứ.
Mặt Trương Đan Tuyết đỏ bừng vì ngượng. Cô chợt nhận lời đề nghị quả thực . Cô vội chữa cháy: "Chẳng ba phòng ? Phòng còn thì ?"
Cô vợ chồng rể chắc chắn ngủ một phòng, vẫn còn một phòng nữa chi.
"Em Tiểu Thịnh ngủ." Chu Anh Hoa đáp tỉnh bơ.
Trương Đan Tuyết tức đến ôm n.g.ự.c. Thằng nhãi ranh bảy tuổi mà chiếm hẳn một phòng riêng, quá đáng thật! Cô là khách mà chẳng ai coi gì.
"Tiểu Hoa, con thích dì nữa ?"
Trương Đan Tuyết buồn bã ướm hỏi.
"Không ạ." Chu Anh Hoa đứa vô ơn, vẫn nhớ dì út với thế nào.
" dì thấy đến, con chẳng còn quấn dì như nữa. Dì ở chăm sóc con một thời gian mà con cũng chịu, dì buồn lắm, cứ tưởng con ghét dì ."
Trương Đan Tuyết tung chiêu bài tình cảm. Ở cái nhà , cô chỉ còn bám víu Chu Anh Hoa mới cớ ở .
Chu Anh Hoa khó xử thực sự. Nhà chỉ ba phòng, dì ở thì dọn một phòng. Chẳng lẽ bảo sang ngủ với em trai? em trai mới giận xong, nào dám mở lời.
"Dì thấy phòng khách rộng lắm, ghế sofa, dì ngủ phòng khách cũng ." Thấy cháu trai nhíu mày suy nghĩ, Trương Đan Tuyết khấp khởi mừng thầm, chủ động đưa giải pháp.
"Chuyện ..."
Chu Anh Hoa dám tự quyết. Nhà bao giờ ngủ ở phòng khách, chuyện hỏi ý kiến bố và dì Mạn Vân .
"Dì khó khăn lắm mới lên Thượng Hải một chuyến. Nếu con thấy khó xử quá thì thôi, lát nữa ăn cơm xong dì mua vé về ." Trương Đan Tuyết , giọng nghẹn ngào như sắp . Đôi mắt vốn sưng đỏ giờ trông càng t.h.ả.m thương hơn.
Chu Anh Hoa nhận dì chuyện gì đó từ lúc mới gặp, nếu cảnh tiện thì hỏi . Giờ thấy dì sắp , xót xa: "Dì đừng ."
" mà..." Trương Đan Tuyết vờ như khó cháu.
"Con ngủ sofa, dì ngủ phòng con." Chu Anh Hoa nhanh ch.óng đưa quyết định.
"Khổ con , tại dì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-206.html.]
Trương Đan Tuyết ôm chầm lấy Chu Anh Hoa.
Hành động khiến bé đỏ mặt tía tai. Họ đang đến nhà ăn, xung quanh là , ôm ấp thế hổ c.h.ế.t .
"Xấu hổ cái gì, hồi bé dì tắm cho con chứ ai."
Đạt mục đích, tâm trạng Trương Đan Tuyết phơi phới hẳn lên, giọng sang sảng, mặt mày tươi tỉnh.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Dì ơi!"
Chu Anh Hoa chỉ bịt miệng dì .
"Được , ngượng hả? Thôi dì nữa." Trương Đan Tuyết liếc bóng lưng Vương Mạn Vân phía đầy khiêu khích, vẻ mặt đắc ý như chiến thắng.
Vương Mạn Vân đầu , cũng chẳng thấy hai dì cháu to nhỏ gì với , nhưng tiếng đắc thắng của ả , cô đoán ngay Chu Anh Hoa đồng ý cho bà dì ở .
Trong cái nhà , đừng là Chu Anh Hoa, kể cả Chu Chính Nghị đồng ý mà cô gật đầu thì Trương Đan Tuyết cũng đừng hòng bén mảng tới.
Khóe môi Vương Mạn Vân khẽ nhếch lên một nụ bí hiểm.
Nhờ câu chuyện "Tiểu Ngũ", trong khu gia đình ai cũng mặt Vương Mạn Vân. Thấy cô dẫn trẻ con ăn, quen lạ đều chào hỏi nhiệt tình.
"Tiểu Ngũ, ăn cơm đấy ?"
"Nhà khách ? Ra nhà ăn là đúng , hôm nay thực đơn ngon lắm."
Vương Mạn Vân chủ động giới thiệu Trương Đan Tuyết với . Nghe là dì ruột của Chu Anh Hoa, ai nấy đều tỏ thiện. Người ngoài cuộc nhà họ Chu cũng lắm bà con cực phẩm chẳng kém gì nhà họ Vương.
Trương Đan Tuyết bất ngờ khi Vương Mạn Vân giới thiệu, vội vàng xã giao. đôi mắt sưng húp của cô , cũng đoán già đoán non, chắc là gặp chuyện gì khó khăn nên lên nhờ vả nhà họ Chu đây mà.
Đến nhà ăn, bàn tiệc Vương Mạn Vân đặt dọn lên đầy đủ. Năm món thì đến bốn món thịt. Sang trọng hết nấc.
Nhà ăn tuy nhận đặt tiệc nhưng phòng riêng, họ chọn một bàn trống xuống. Mọi xung quanh đều thấy thực đơn thịnh soạn của nhà họ Chu. Thấy Vương Mạn Vân tiếp đãi khách khứa chu đáo thế, ai cũng càng thêm quý mến cô "Tiểu Ngũ" lương thiện.