"Mẹ ơi!" Chu Anh Thịnh chạy ào lòng Vương Mạn Vân.
"Về đấy ? Nóng con?" Vương Mạn Vân lấy khăn tay lau mồ hôi trán cho con. Hai đứa chạy một mạch về nhà, mồ hôi nhễ nhại.
"Nóng ạ."
Chu Anh Thịnh ngửa mặt lên hưởng thụ sự chăm sóc của , háo hức hỏi: "Mẹ ơi, trưa nay ăn gì thế ạ?" Chưa tan học bụng réo ầm ĩ . Từ khi ăn cơm nấu, bé mê tít, chẳng ăn ở nữa.
"Nhà khách, trưa nay chúng nhà ăn gọi món nhé." Vương Mạn Vân đáp, gián tiếp giới thiệu sự hiện diện của Trương Đan Tuyết. Ra nhà ăn gọi món cũng sang trọng chẳng kém gì nhà hàng, cô thể bắt bẻ lễ tiết .
"Mẹ, con thích dì út của hai ."
Chu Anh Thịnh kiễng chân thì thầm mách .
Vương Mạn Vân xoa má con : "Đi rửa mặt , lát nữa ăn."
"Vâng ạ."
Chu Anh Thịnh liếc hai đang ôm sụt sùi đằng nhà với vẻ "chảnh ch.ó".
Lúc Chu Anh Hoa đang khó xử.
Cậu bé chỉ định chào hỏi dì một chút, ai ngờ dì ôm chầm lấy lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi dây cả áo . Cậu bé cũng ưa sạch sẽ giống bố, cảm giác thật sự thoải mái chút nào.
"Tiểu Hoa, dì ở bên cạnh, con ai bắt nạt ? Có ăn uống t.ử tế ? Có..." Trương Đan Tuyết giở bài cũ, gặp châm ngòi ly gián, kể khổ.
Nếu là đây, khi Chu Anh Thịnh còn sống, Chu Anh Hoa chắc chắn sẽ tủi và nghi ngờ. giờ kế là Vương Mạn Vân. Cô từng quản thúc bạc đãi em bao giờ.
"Tiểu Hoa, trời nóng lắm, mau đưa dì nhà con. Chúng thu dọn chút nhà ăn gọi món."
Vương Mạn Vân xem kịch nãy giờ, thấy sức chịu đựng của Chu Anh Hoa sắp cạn kiệt, cô nén lên tiếng giải vây cho bé. Xem Trương Đan Tuyết diễn sâu .
Nghe kế , Chu Anh Hoa như vớ phao cứu sinh, vội đẩy dì : "Dì ơi, nóng quá, nhà thôi." Nói kéo dì nhà, chẳng đợi dì kịp phản ứng.
Vào đến nhà, buông một câu "Con rửa mặt" chạy biến. Không chạy nhanh, sợ sẽ lộ vẻ mặt ghê sợ mặt dì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-203.html.]
"Anh, dì út đến thế? Không định ở lì nhà mấy tháng đấy chứ?" Trong phòng tắm, Chu Anh Thịnh rửa mặt hỏi . Cậu bé thấy túi hành lý to đùng , kinh nghiệm xương m.á.u cho thấy bà sẽ ở lâu.
Chu Anh Hoa đang tắm, cởi trần truồng xối nước ào ào. Cậu cảm giác nước mắt của dì vẫn dính , khó chịu vô cùng, kỳ cọ thật kỹ mới .
Nghe em hỏi, hình ảnh bọc hành lý to tướng cũng hiện lên trong đầu . Cậu cũng chung thắc mắc. Dì út định ở thật ? dượng đồng ý ?
"Anh, em ghét dì út lắm. Lần nào bà đến cũng đặt điều gây chuyện, cố tình em cãi . Anh bảo bà xúi cãi với ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bé tí tuổi đầu nhưng Chu Anh Thịnh nhận vấn đề khá sâu sắc.
Mặt Chu Anh Hoa sầm xuống: "Nói bậy! Dì út đặt điều. Nói thật thì út của em mới đáng ghét, nào đến cũng vu oan giá họa cho , bảo bắt nạt em."
"Cậu út em thế!"
Chu Anh Thịnh trừng mắt cãi . Cậu ngay dì út đến là nhà chẳng yên mà.
Chu Anh Hoa lườm em một cái im lặng tắm tiếp.
Chu Anh Thịnh hậm hực bỏ ngoài.
Vương Mạn Vân chuẩn xong xuôi, chờ ở phòng khách. Thấy Chu Anh Thịnh mặt mũi hầm hầm , cô ngay thằng bé đang giận dỗi.
"Mẹ ơi!"
Chu Anh Thịnh sà lòng Vương Mạn Vân, tủi .
Dù chuyện gì xảy trong phòng tắm, nhưng cảm nhận sự uất ức của con, Vương Mạn Vân vội bế bổng bé lên, ngoài dỗ dành.
Trong phòng khách, Trương Đan Tuyết sững sờ hai " con" thiết tự nhiên như ruột thịt. Nếu trí nhớ cô tồi thì hai con ruột?
Một nữa, cảm giác nguy cơ dâng trào trong lòng Trương Đan Tuyết. Lúc cô chẳng còn tâm trí mà tơ tưởng rể nữa, chỉ lo lắng còn tự do cái nhà nữa .
Trong phòng tắm, Chu Anh Thịnh , Chu Anh Hoa vặn vòi nước hết cỡ, để dòng nước xối xả .