Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:59:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Câu của cô thốt , căn phòng vốn đang ồn ào lập tức im bặt.

 

“Thật sự về nông thôn, hôn sự đúng là thể tự quyết định. Em thấy là ở trong thành tìm nhanh cho Vân Nhi một nhà nào đó gả . Chỉ cần kết hôn, quan hệ lương thực sẽ chỗ dựa, cần về nông thôn nữa.”

 

Cháy nhà mới mặt chuột. Cát Tuệ cuối cùng cũng mục đích cuối cùng.

 

Và biện pháp là họ thừa lúc nấu cơm để bàn bạc xong xuôi.

 

Vương Mạn Vân xinh , lo gả . Chỉ điều vì là "hai đò", thể sẽ gặp nhà nào như nhà họ Phương. gả cho đàn ông kém hơn một chút, đối với nhà họ, vẫn là lợi.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

“Các bán con gái nữa ?” Vương Mạn Vân .

 

Câu của Vương Mạn Vân cả nhà chấn động. Mọi đều thể tin cô.

 

“Vân Nhi, con bậy bạ gì thế! Bán con gái cái gì? Chúng bán con gái bao giờ? Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Tình huống của con bây giờ, nhanh tìm kết hôn để giải quyết hộ khẩu lương thực, chẳng lẽ con thật sự về nông thôn thanh niên trí thức ?”

 

Cát Tuệ ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c. Bà ngờ con gái những lời như , ngờ một tấm lòng hiểu lầm như thế. Quá đau lòng!

 

Con gái là do bà sinh , từ nhỏ vất vả nuôi lớn. Hôn nhân hạnh phúc, ly hôn cũng ly , ngày tháng vẫn tiếp tục. Làm , bà tính toán cho tương lai của con gái, đây là lẽ thường tình ?

 

hãy xem bà nhận gì.

 

Cát Tuệ cảm thấy một lòng suy nghĩ cho nửa đời của con gái, kết quả con gái sang chỉ trích họ bán con. Thật là tạo nghiệp!

 

Càng nghĩ bà càng khó chịu, nước mắt cuối cùng cũng kìm mà rơi xuống.

 

“Vân Nhi, nếu mày lớn từng , chỉ riêng câu mày , tao bố thể đ.á.n.h mày một trận .” Vương Mậu Huân cũng thở hổn hển. Ông cũng chọc tức điên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-20.html.]

Bố mưu hoạch cho con cái, con cái cảm kích thì thôi, còn những lời khó như .

 

Bán con gái! Nghe xem, đây đều là những lời như hùm như sói gì .

 

“Chẳng các gả con nữa để đổi lấy tiền thách cưới ? Nói thì lắm, cho con. Vậy lúc tại các giở trò với tiền thách cưới nhà họ Phương đưa? Nếu , con ở nhà họ Phương thể khổ sở như ? Có thể Liêu Hồng Phương bắt nạt như ?”

 

Vương Mạn Vân nguyên chủ, sẽ vì vài giọt nước mắt của Cát Tuệ mà mềm lòng. Cô vấn đề thấu đáo hơn.

 

Nước mắt Cát Tuệ bỗng dưng ngừng rơi. Không chỉ bà cứng , mà ngay cả khí thế của Vương Mậu Huân cũng xìu một ít. Mấy , chị dâu đều mặt , dám Vương Mạn Vân.

 

Lúc , nhà họ Phương đưa nhiều tiền thách cưới. Vốn dĩ "ba chuyển một vang" (xe đạp, máy may, đồng hồ, radio) họ đưa đến, nhà gái của hồi môn mang cùng Vương Mạn Vân về nhà họ Phương. Kết quả là cả nhà họ đều thèm nhỏ dãi mấy món đồ mới tinh đó.

 

Lòng tham một khi nổi lên thì thể nào dập xuống .

 

Nhà họ Phương tiền, đồ đưa tới tuyệt đối là hàng xịn. Người nhà họ Vương tính toán, cũng thèm thương lượng với Vương Mạn Vân, trực tiếp "treo đầu dê bán thịt ch.ó".

 

Vương Mạn Vân là con út trong nhà. Khi cô kết hôn, mấy chị thành gia lập nghiệp hết . Điều kiện nhà họ Vương hạn, mấy con lập gia đình thể nào mỗi đều đủ "bốn món đồ lớn", nhưng ít nhiều mỗi nhà một món thì vẫn .

 

Mỗi nhà một món, bốn nhà góp , họ liền trộm đổi "bốn món đồ lớn" mà nhà họ Phương đưa tới.

 

Nguyên chủ gì, đồ đạc khiêng đến nhà họ Phương mới lộ.

 

Nhà họ Phương thấy "bốn món đồ lớn" cũ kỹ, tức đến xanh mặt. Đây cũng là lý do tại nhà họ Phương giữ nguyên chủ ở nhà trâu ngựa. Nhà họ Vương trộm đổi đồ nhà trai đưa tới, họ mất mặt , chứ nhà họ Phương thì .

 

Bất đắc dĩ, nhà họ Phương mua "bốn món đồ lớn" mới đặt phòng cưới. Lúc mới giữ thể diện cho cả hai nhà.

 

 

 

 

Loading...