Vương Mạn Vân cũng ngờ gặp ba đứa cháu trong cảnh .
Chỉ sững sờ một giây, cô nhận ngay sự bất thường của bọn trẻ. Chưa kịp thắc mắc chúng về cùng Chu Chính Nghị, cô vội thụp xuống, ôm c.h.ặ.t lấy ba đứa cháu đang sà lòng : "Sao thế ? Đừng , nín nào, cô đây ."
Dù nguyên chủ, nhưng cô hề thành kiến với ba đứa trẻ .
"Tiểu cô cô..." Những gì trải qua hôm nay quá sức chịu đựng của bọn trẻ. Được ôm thiết nhất, chúng nức nở một hồi lâu mới chịu nín sự dỗ dành của Vương Mạn Vân theo cô nhà.
Trong nhà thơm nức mùi thức ăn.
Vương Mạn Vân hỏi chuyện ngay, cũng kịp dọn cơm, chỉ lấy vội mấy cái há cảo tôm cho bọn trẻ lót giục tắm.
Quần áo ướt sũng dính xử lý nhanh sẽ ốm mất.
Nước nóng sẵn, chỉ cần xả bồn là đủ cho cả ba đứa tắm cùng lúc.
Cởi quần áo cho bọn trẻ xong, bế chúng bồn tắm, Vương Mạn Vân mới để ý thấy băng gạc đầu Châu Châu.
"Tiểu cô cô, em Châu Châu..."
Tú Tú ý mách lẻo, nhưng thấy cô vết thương của em, cô bé rõ sự tình.
Đã kể chuyện thì cũng luôn lý do vì bỏ trốn khỏi lớn, rằng các em hại cô út.
Kể xong, hai chị lớn Vương Mạn Vân đầy lo lắng.
"Cô cảm ơn các cháu." Vương Mạn Vân ngờ ba đứa trẻ vì mà bỏ trốn khỏi gia đình, cô vô cùng cảm động, và cũng mừng cho nguyên chủ.
Trong cái nhà họ Vương , rốt cuộc vẫn về phía nguyên chủ.
"Tiểu cô cô, bọn cháu định tìm cô , nhưng chú bộ đội quen cô." Tú Tú lúng túng giải thích, đến giờ cô bé vẫn hiểu tại xuống xe gặp ngay cô út.
"Đó là dượng của các cháu, gọi là dượng nhé."
Vương Mạn Vân hiền, giúp các cháu rửa mặt, gội đầu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ba đứa trẻ phụ lòng nguyên chủ, cô cũng sẽ phụ lòng chúng. Cô quyết định nhận ba đứa cháu .
"Dượng ạ!"
Gương mặt bọn trẻ bừng sáng nụ .
" , nhớ gọi là dượng nhé." Vương Mạn Vân gội đầu cho Châu Châu vì vết thương, nhưng vẫn cẩn thận lau khô tóc cho bé bằng khăn bông.
Thấy ba đứa tắm xong xuôi, cô tìm quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-186.html.]
Quần áo cũ ướt hết , mặc nữa.
Cửa phòng tắm mở, Chu Chính Nghị đưa cho cô một chồng quần áo: "Em sang lấy bên nhà chị Thư Lan đấy." Hóa khi đưa bọn trẻ về, chạy ngay sang nhà Trương Thư Lan.
Nghe rõ sự tình, Trương Thư Lan lập tức lục tìm đống quần áo cũ của con gái hồi nhỏ đưa cho .
"Cảm ơn ."
Vương Mạn Vân khẽ phòng tắm.
Lúc Chu Chính Nghị mới rảnh tay lôi hai thằng con trai đang im thin thít thư phòng.
"Bố, con sai ."
Chu Anh Thịnh nhanh nhảu nhận , quỳ xuống.
"Bố, con trông em cẩn thận, con cũng sai." Chu Anh Hoa cũng quỳ theo.
"Chuyện hôm nay tuy là vô tình, nhưng cũng cho thấy các con quan sát . May mà cú đá của Tiểu Thịnh lực đủ mạnh, nếu mạnh thêm chút nữa thì là gây thương tích , mà là g.i.ế.c đấy. G.i.ế.c thì đền mạng, ai bảo vệ các con ." Chu Chính Nghị nghiêm khắc dạy dỗ.
Chuyện tưởng nhỏ nhưng nếu xui xẻo thì hậu quả khôn lường. Trẻ con đùa nghịch đ.á.n.h đều chừng mực.
Lời bố khiến mặt hai em biến sắc. Chúng từng nghĩ sự việc nghiêm trọng đến thế.
"Bố, bọn con ạ."
Hiểu tính chất nghiêm trọng của vấn đề, hai em thành khẩn nhận sai nữa.
"Từ nay về , mỗi ngày bữa tối tăng thêm nửa giờ tập luyện." Chu Chính Nghị thấy hai con quá dư thừa năng lượng, thà bắt tập luyện còn hơn để chạy rông gây chuyện.
Cũng cho việc rèn luyện để quân đội.
"Vâng ạ."
Hai em ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt.
"Đứng lên ." Hôm nay Chu Chính Nghị đ.á.n.h đòn, thấy các con hiểu vấn đề là đạt mục đích giáo d.ụ.c .
Đứng dậy xong, hai đứa trẻ ngoài ngay mà lén bố.
"Các con hỏi mấy bé gái nhà họ Vương hả?"