Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-01-09 03:39:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Còn em thì ?"

 

Thầy giáo tìm cớ phạt hai em họ Chu bèn sang Triệu Quân.

 

Trước khi đến trường, Chu Anh Thịnh dạy Triệu Quân cách đối đáp. Cậu bé dõng dạc: "Đó là bà nội em, bà đối xử với em lắm nên em cũng quan tâm bà chứ ạ."

 

Mặt thầy giáo biến sắc. Tư lệnh đổi vợ lúc nào thế?

 

"À ừm, thầy An đừng hiểu lầm. Mẹ của Chu Anh Thịnh là bà nội nuôi của Triệu Quân, lễ nhận đàng hoàng ạ." Giáo viên chủ nhiệm vội giải thích.

 

Cơ mặt thầy An giật giật. Nhớ dáng vẻ trẻ trung của Vương Mạn Vân, ông thật ngờ vai vế của cô cao đến thế.

 

"Thưa thầy, bài giảng sáng nay em về nhà học bù nghiêm túc ạ. Không tin thầy cứ kiểm tra." Triệu Quân tự tin lên tiếng.

 

Bị hai ông chú nhỏ kèm cặp gắt gao hơn một tiếng đồng hồ, nhớ bài như in, chẳng sợ gì sất.

 

Thầy An Triệu Quân với con mắt khác. Ông rõ sức học của , tự tin thế thì ông sẽ kiểm tra thử: "Được, Triệu Quân, nếu em qua bài kiểm tra , thầy sẽ báo phụ ."

 

Triệu Quân nghiêm túc chắp tay lưng gật đầu.

 

Thầy An vài câu hỏi dễ, đúng tầm của Triệu Quân. Cậu bé trả lời trôi chảy.

 

Thầy âm thầm tăng độ khó, ngờ Triệu Quân vẫn đáp . Chuyện thú vị đây.

 

Liếc sang Chu Anh Thịnh bên cạnh, thầy An đoán vấn đề và thôi hỏi nữa. Rõ ràng là chuẩn , chắc thằng nhóc Chu Anh Thịnh đoán trúng đề của ông . Hỏi nữa cũng bằng thừa, nhưng ông định bỏ qua dễ dàng như .

 

Đưa tay xoa đầu Triệu Quân, sắc mặt thầy chuyển từ âm u sang tươi tỉnh.

 

Sự đổi khiến chỉ Triệu Quân thấy ớn lạnh mà cả Chu Anh Thịnh cũng cảnh giác cao độ. Cậu bé cứ thấy thầy An lúc giống hệt "bà ngoại sói".

 

"Khá lắm, trả lời hết các câu hỏi. Xem việc học của em tiến bộ. Từ nay về thầy sẽ thường xuyên kiểm tra em, nếu qua, thầy sẽ mách tội trốn học hôm nay với gia đình." Thầy An xong liền cùng giáo viên chủ nhiệm hài lòng bỏ .

 

Chu Anh Thịnh và Triệu Quân há hốc mồm.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chủ động học và ép học là hai chuyện khác , tâm thế cũng khác một trời một vực.

 

"Chú út ơi..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-182.html.]

Triệu Quân ôm chầm lấy Chu Anh Thịnh mếu máo.

 

Chu Anh Thịnh hồn, chỉ vỗ vỗ cái đầu tròn của đứa cháu nuôi đầy bất lực. Haiz, cường giả luyện như thế đấy.

 

Chưa đến giờ tan học, vợ chồng tư lệnh Triệu chuyện ở trường, cháu nội tiến bộ, hai ông bà tít mắt.

 

Con trai cả xa, cháu nội ngày càng ngoan ngoãn hiểu chuyện, đúng là nhờ phúc nhà họ Chu. Nếu sợ dị nghị, ông Triệu mang thật nhiều quà sang cảm ơn .

 

Vương Mạn Vân chuyện ở trường. 4 giờ chiều, cô bắt đầu bận rộn chuẩn bữa tối. Đây là cái tết đầu tiên cô đón ở thế giới , là cái tết đầu tiên bên Chu Chính Nghị nên cô coi trọng.

 

Cá quế chiên xù ai cũng thích, một đĩa. Thịt bò để lâu mất ngon, món bò xào.

 

Khi mùi thơm thức ăn lan tỏa quanh nhà cũng là lúc trường tan học. Bốn đứa trẻ tụ tập ở cổng trường ầm ĩ kéo về.

 

Ăn tết thôi! Ăn tiệc thôi!

 

Về đến nhà nhưng Chu Chính Nghị vẫn về. Để chờ bố, hai em chạy cổng ngóng tám trong vòng nửa tiếng, nào cũng thất vọng .

 

Mặt trời lặn dần, Chu Anh Thịnh lo lắng chạy hỏi : "Mẹ ơi, bố hôm nay về ăn cơm ạ?"

 

Dù đồ ăn ngon bày mắt nhưng bé vẫn ăn cùng bố.

 

"Không thấy gọi điện báo gì, theo lý thì bố con sẽ về." Trong lòng Vương Mạn Vân cũng bắt đầu thấp thỏm. Cô thời gian của quân nhân nhiều khi thuộc về .

 

Có thể hôm hứa chắc nịch, hôm lẳng lặng lỡ hẹn vì nhiệm vụ đột xuất.

 

"Bọn con cổng lớn xem ." Chu Anh Hoa yên.

 

"Nửa tiếng nữa nhé, thấy bố thì về ăn cơm." Vương Mạn Vân đồng hồ gật đầu.

 

"Vâng ạ."

 

Hai em dắt cổng chính quân khu. Đã hơn 6 giờ, đường phố tấp nập vội vã về nhà ăn tết.

 

Đợi một lúc thấy xe bố, hai đứa chạy sang văn phòng sư đoàn nơi bố việc, nhưng chú lính gác bảo hôm nay Chính ủy đến văn phòng.

 

 

 

 

Loading...