Vương Mạn Vân ngờ hôm nay quan hệ giữa cô và Chu Chính Nghị bước đột phá nhanh đến thế. Sở dĩ cô bảo lên lầu nghỉ ngơi, chủ yếu là vì chiếc giường nhỏ trong thư phòng lầu cô dọn .
Lý do dọn giường là vì cô nghĩ ngày mai thể phát kẹo hỉ.
Nếu phát kẹo hỉ, nghĩa là chính thức công khai, thì vợ đương nhiên thực hiện nghĩa vụ của vợ. Nào ngờ Chu Chính Nghị thì biệt tăm, mãi thấy về.
Đợi đến khi Chu Chính Nghị trở về ngày hôm nay, Vương Mạn Vân cũng thể nào ngay mặt lôi chăn gối trải giường nhỏ , như thế thì trông quá cố ý.
Chẳng còn cách nào khác, cô đành dứt khoát chủ động mời lên lầu ngủ.
Dù sớm muộn gì cũng ngủ chung, chi bằng cứ tự nhiên.
Mục đích Vương Mạn Vân tắm rửa là để Chu Chính Nghị ngủ , tránh ngượng ngùng. Kết quả, đàn ông những ngủ, mà còn một tay ôm trọn cô lòng. Cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của Chu Chính Nghị, gò má Vương Mạn Vân thoáng ửng hồng.
cũng quá nhiều sự e thẹn.
Đã là gia đình tái hôn thì tồn tại chuyện thẹn thùng như thiếu nữ đôi mươi. Tuy kế hoạch theo kịp sự đổi, nhưng đến bước , Vương Mạn Vân cũng chẳng sợ hãi, sâu trong lòng ngược còn chút mong chờ nho nhỏ.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nhiệt độ cơ thể Chu Chính Nghị lúc cao hơn bình thường, nhưng nhịp tim trầm .
Bàn tay ôm lấy eo Vương Mạn Vân dường như ma lực, khiến cả cô như bốc lửa.
"Để em chịu thiệt thòi ." Chu Chính Nghị là đàn ông, chung một giường, đương nhiên thể Liễu Hạ Huệ . Tuy chút tiếc nuối vì kẹo hỉ còn kịp phát, nhưng thời khắc cũng chẳng màng nhiều đến thế.
Cùng lắm thì ngày mai phát bù.
Vương Mạn Vân hiểu vì Chu Chính Nghị xin , cô khẽ lắc đầu, chủ động dướn đặt một nụ hôn lên môi .
Giấy chứng nhận kết hôn lãnh từ lâu, lúc mà còn bộ tịch thì mới gọi là vấn đề.
Sự chủ động của Vương Mạn Vân giống như một lời mời gọi lời, khiến Chu Chính Nghị – vẫn luôn kiềm chế – còn bận tâm gì nữa, xoay giành quyền chủ động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-145.html.]
Tâm thái của hai vợ chồng đều bình thản, hành động đều diễn trong sự tận hưởng.
Mắt thấy sắp đến lúc cao trào, Vương Mạn Vân đột nhiên ôm lấy đầu Chu Chính Nghị, chất giọng khàn khàn vang lên: "Anh chuẩn 'biện pháp' ?"
Chu Chính Nghị: "..."
Ở phương diện , từng dùng qua bao giờ nên đương nhiên nghĩ đến chuyện chuẩn thứ đó. Hơn nữa, theo suy nghĩ của , trong nhà thêm vài đứa trẻ càng náo nhiệt, dù lương của cũng thấp, thể nuôi nổi.
"Nếu con ruột, em dám đảm bảo còn thể đối xử công bằng tuyệt đối."
Vương Mạn Vân dứt khoát thẳng những lời mất lòng .
Cô thánh nhân. Khi đối mặt với con ruột và con riêng, thể nào chuyện "một bát nước bám bình", trăm phần trăm công bằng. Nếu lý lẽ nghiêng về phía con , cô đương nhiên sẽ che chở cho con hơn.
"Anh tin em."
Chu Chính Nghị tuy chung sống với Vương Mạn Vân lâu, nhưng hiểu rõ tính cách của cô, cũng cô khinh thường những chuyện châm ngòi ly gián.
Vương Mạn Vân: "..." Đến chính cô còn chẳng dám tin như thế.
"Yên tâm , Triệu Kiến Nghiệp, em cũng Lý Tâm Ái." Chu Chính Nghị tuy cắt ngang nhưng chẳng hề tỏ mệt mỏi chút nào.
Thấy Chu Chính Nghị nắm chắc như , Vương Mạn Vân cũng kiêu nữa, cô hé miệng, hung hăng hôn đáp trả. Là phụ nữ hiện đại, cô cách tận hưởng niềm vui .
Bất kể là Chu Chính Nghị Vương Mạn Vân, cả hai đều lâu "vận động", một hai nỗ lực dập tắt ngọn lửa tình.
Mãi đến tận nửa đêm, phòng ngủ mới yên tĩnh trở .
Vương Mạn Vân ngủ say, thể của cô vẫn còn yếu, theo kịp tiết tấu của Chu Chính Nghị. Xem mỗi ngày đều ăn hai quả trứng gà, uống thêm một chai sữa bò mới .