Lúc lệnh Lý Ái Quốc, đúng là "nhận tiền việc", bọn chúng đương nhiên theo.
“Rầm rầm rầm.”
Không chút do dự, bàn ghế đá đổ ngổn ngang. Chưa đầy năm phút, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân dồn góc tường.
“Ranh con, giỏi thì chạy nữa !”
Lý Ái Quốc và năm tên thiếu niên thở hổn hển Chu Anh Thịnh và Triệu Quân như con mồi bẫy.
Bị hai đứa nhóc bảy tuổi ép tung hết chiêu, năm tên thiếu niên cũng thấy mất mặt.
“Các bọn là ai ?”
Chu Anh Thịnh hề hoảng sợ, trừng mắt năm tên thiếu niên đang vây gần.
“Bọn tao cần quái gì mày là ai.”
Tên cầm đầu mạnh miệng, nhưng trong lòng cũng run. Hắn đây là trường tiểu học con em quân khu, cũng mỗi đứa trẻ học ở đây đều nhà là quân nhân.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
“Ông nội của Triệu Quân là Tư lệnh Quân khu Phân khu. Các mà dám nó thương thì cứ đợi xử b.ắ.n .”
Chu Anh Thịnh nhận sự chùn bước của tên , vội vàng tung thế của Triệu Quân.
“Triệu Đức Quý là ông nội . Các mà dám động và Tiểu Thịnh, ông nội nhất định sẽ tha cho các . Không những tha cho các , mà còn bắt cả nhà các bỏ tù hết.”
Triệu Quân lanh lợi tiếp lời Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh bất ngờ tung một cước tên thiếu niên gần nhất, kéo Triệu Quân bỏ chạy.
Cậu bé ngờ Triệu Quân năng dứt khoát như . Nếu lôi nhà dọa, đám thiếu niên khi vì sợ hãi mà dám càn cùng Lý Ái Quốc nữa.
nếu dính dáng đến nhà, đám choai choai đang tuổi bốc đồng dễ liều.
Lúc đó chúng lấy chỉ là chân của bé, mà khi là cả mạng sống nữa.
“Cứu mạng! G.i.ế.c ! Cứu mạng với! Có ai !” Chu Anh Thịnh chạy nhanh, giọng hét cũng to hết cỡ.
Cửa phòng học thập niên 60 khá thô sơ, chỉ cần gài then đơn giản là đóng . Chu Anh Thịnh chạy nhanh, tính toán từ , nên trong đầu bé mô phỏng sẵn cảnh mở cửa vài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-134.html.]
Bọn Lý Ái Quốc ngờ hai đứa nhóc còn cơ hội thoát khỏi vòng vây. Đợi đến khi chúng phản ứng , Chu Anh Thịnh kéo Triệu Quân mở cửa, lao khỏi phòng học.
Hành lang trống trải, tiếng kêu cứu vang lên rõ mồn một.
“Tiêu ! Đuổi theo mau!”
Lý Ái Quốc sống ở khu tập thể quân khu hơn một năm, đương nhiên mức độ nghiêm trọng của sự việc. Mặc kệ đau mặt, đau bụng, nó co giò đuổi theo hai Chu Anh Thịnh.
Năm tên thiếu niên cũng hồn.
Nhìn một cái, trong mắt chúng là sự hoảng loạn và quyết tuyệt. Chỉ một ý niệm duy nhất: bịt đầu mối.
Bịt thế nào? Đương nhiên là xóa sạch dấu vết.
Thiếu niên 15-16 tuổi chân dài, sức khỏe , đuổi bắt chắc chắn nhanh hơn hai đứa nhóc Chu Anh Thịnh. Chẳng mấy chốc, chúng đuổi sát nút hai .
Lúc , Chu Anh Thịnh và Triệu Quân mới chạy đến chỗ rẽ cầu thang tầng hai.
Vẫn xuống đến tầng một.
điều khiến Chu Anh Thịnh tuyệt vọng là, chẳng do nhà trường quá chủ quan mà chạy đến đây vẫn thấy bóng dáng ai.
Nếu là ngày thường, kiểu gì cũng còn vài học sinh nán chơi ở sân trường, nhưng hôm nay tuyệt nhiên thấy một bóng , ngay cả bác bảo vệ cũng chẳng thấy tăm .
“Hôm nay khu tập thể chiếu phim, ... đều xem phim hết .”
Triệu Quân chạy thở hồng hộc, thấy vẻ kinh ngạc của Chu Anh Thịnh liền giải thích.
Chu Anh Thịnh: “...”
“Kêu ! Sao kêu to lên nữa ? Tao xem chúng mày kêu rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu .” Đám thiếu niên cũng nhận sự vắng lặng của sân trường, đuổi theo đùa giỡn như mèo vờn chuột.
“Lý Ái Quốc, tao cho mày , dù ai thấy, nhưng chỉ cần bọn tao xảy chuyện, chúng mày một đứa cũng đừng hòng thoát, tất cả đều trả giá... Đẩy!” Chu Anh Thịnh dùng sức đẩy mạnh Triệu Quân một cái. Triệu Quân lăn lông lốc xuống cầu thang, còn Chu Anh Thịnh thì dừng , chặn ngay đầu cầu thang.
Cũng chặn luôn đường của đám thiếu niên đang nổi m.á.u hung hăng phía .