Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:16:58
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hôm nay tao cho mày hai con đường. Một là ly hôn. Hai là dắt theo con quý hóa của mày cút khỏi nhà họ Triệu. Từ nay về , nhà họ Triệu hạng như mày.”

 

Triệu Đức Quý thấy đông đủ, cũng dài dòng, trực tiếp tuyên bố thái độ.

 

“Bố!”

 

Hai tiếng hét đầy kinh hãi và run rẩy vang lên cùng lúc, là của Triệu Kiến Nghiệp và Lý Tâm Ái.

 

“Đừng nhảm nữa. Triệu Kiến Nghiệp, mày tính của tao. Tao một là một, hai là hai. Bây giờ mày chọn ngay cho tao.” Triệu Đức Quý lắc lắc cái thắt lưng trong tay, con trai bằng ánh mắt hung tợn.

 

Cái đồ ngỗ ngược bất hiếu, sớm nó sẽ cái chuyện như thế , ông dùng thắt lưng quất c.h.ế.t nó từ sớm.

 

Cũng đến nỗi nông nỗi ngày hôm nay.

 

“Mẹ!”

 

Triệu Kiến Nghiệp thấy bố quyết tâm, trong lòng hoảng loạn, nhịn mà cầu cứu bà Diệp Văn Tĩnh.

 

“Tao đứa con trai như mày.”

 

Bà Diệp Văn Tĩnh hề d.a.o động.

 

Triệu Kiến Nghiệp thể tin nổi, , cuối cùng ánh mắt dừng ở gáy của Triệu Quân. Nếu vì cái thằng nhãi ranh , rơi bước đường hôm nay.

 

“Xem mày chọn . Cút .”

 

Triệu Đức Quý vung thắt lưng quất Triệu Kiến Nghiệp một cái. Triệu Kiến Nghiệp ăn đủ đòn, theo bản năng co giò chạy.

 

Lúc chạy, cũng quên kéo theo Lý Tâm Ái và đứa con riêng.

 

Tại khu tập thể quân khu, đầy một tiếng đồng hồ, Chu Chính Nghị và Vương Mạn Vân chuyện xảy ở bệnh viện.

 

Đối với kết cục của Triệu Kiến Nghiệp và Lý Tâm Ái, hai hài lòng vì giải quyết phiền phức một cách tốn nhiều công sức.

 

chương 27:

 

Nếu Lý Tâm Ái là điều, Chu Chính Nghị và Vương Mạn Vân cũng sẽ chiêu hiểm như . đối phương là kẻ tâm địa xa còn ghi thù, nên họ thể giữ mầm họa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-112.html.]

 

Nhận tin đôi vợ chồng đuổi khỏi nhà, Chu Chính Nghị lấy từ xe xuống một chai rượu.

 

Hôm nay ăn cơm tân gia, uống chút rượu cho đúng điệu.

 

“Anh uống rượu ?” Vương Mạn Vân ngạc nhiên, hôm qua ăn cơm ở nhà Chính ủy còn uống.

 

“Rượu nhẹ độ thôi, mai còn nghỉ một ngày, uống một chút .” Chu Chính Nghị giải thích.

 

Vương Mạn Vân cũng gì thêm, bếp bận rộn.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Cơm cho bà Diệp Văn Tĩnh đưa , giờ nhà họ cũng chuẩn ăn tối, chỉ chờ hai đứa nhỏ về là ăn thôi.

 

Ở trường, hai em Chu Anh Hoa tan học mong ngóng về nhà.

 

Bọn chúng mong chờ bữa tối hôm nay, thậm chí trong đầu sớm đoán già đoán non xem Vương Mạn Vân sẽ món gì ngon.

 

Tiếng chuông tan học vang lên, hai em nhanh ch.óng thu dọn sách vở, như một cơn gió lao khỏi lớp. Tập hợp với xong, cũng chẳng thèm chào hỏi ai, co giò chạy thẳng về nhà.

 

Điều khiến mấy đứa bạn nhỏ hôm ăn cơm chung ở nhà Chính ủy vô cùng ngạc nhiên. Chiều nay Triệu Quân học, bọn chúng còn định hỏi Chu Anh Thịnh xem tại .

 

Bởi vì buổi trưa bọn chúng thấy Triệu Quân về nhà Chu Anh Thịnh.

 

“Anh ơi, chờ em với, em chạy nổi nữa .” Chu Anh Thịnh dù cũng nhỏ hơn Chu Anh Hoa vài tuổi, thể lực đến cũng chạy đôi chân dài của trai. Khi còn cách nhà một đoạn, nhóc đành cầu cứu.

 

Nếu là đây, nhóc thà c.ắ.n gãy răng cũng chịu mở miệng bảo Chu Anh Hoa chờ .

 

Có lẽ là vì tận mắt chứng kiến cách Triệu Kiến Nghiệp đối xử với Triệu Quân, nhóc nhận giữa trai hình như cũng chẳng mâu thuẫn gì quá lớn. Những điều mà đây út cứ lải nhải bên tai, thực đều từng xảy .

 

Chu Anh Hoa vốn dĩ định để ý đến Chu Anh Thịnh.

 

tiếng thở dốc hồng hộc nặng nề phía , trong đầu chợt hiện lên cảnh tượng Triệu Quân và Lý Ái Quốc ở chung. Cuối cùng, nắm lấy tay Chu Anh Thịnh, vẻ mặt ghét bỏ : “Chạy nổi thì đừng chạy, đúng là đồ vô dụng.”

 

“Em đồ vô dụng! Em mà bằng tuổi , chắc chắn em chạy còn nhanh hơn .”

 

 

 

 

Loading...