Chương 6
Sắc mặt em lập tức hoảng loạn.
"Không con …"
"Con còn định dối đến bao giờ nữa hả?"
Dù em vẫn còn nhỏ, chịu đựng tâm lý kém.
Chẳng mấy chốc lóc thú nhận.
"Xin … con chỉ ăn một miếng… định nếm thử… nhưng cũng nghĩ là chị ăn mà đúng ? Cái bánh đó cũng là mua cho con mà đúng ?"
Mẹ tự giễu .
"Phải… con chắc chắn sẽ tin con, nên con mới luôn bắt nạt Mặc Mặc."
"Con chắc chắn sẽ tin con vô điều kiện. Mẹ cũng sai… sai đến đáng sợ! Mẹ mà tin con… mà dùng chính tay để hại c.h.ế.t đứa con ngoan nhất, yêu nhất…"
Nói bóp c.h.ặ.t cổ em.
"Vì , những gì nó chịu, con và đều chịu !"
Em trợn to mắt, trong đôi mắt chỉ còn sợ hãi.
"Mẹ… chị c.h.ế.t ! Con thể chị ở bên … con…"
"Câm miệng! Nhìn khuôn mặt nhớ tới Mặc Mặc! Giờ con những lời còn tác dụng gì? Nếu con, Mặc Mặc c.h.ế.t?! Con còn nhỏ mà tâm địa sâu như ?!"
" đó cũng là mà! Mẹ là chị nợ con, chị bù đắp cho con! Con cũng nghĩ chị sẽ c.h.ế.t… nhưng chị c.h.ế.t , đối xử với con thế nào, chị cũng sống !"
Ánh mắt em lạnh như băng.
"Con thật ghê tởm! Sao con thể độc ác như !"
Em sợ hãi tột độ.
gì.
Vì từng lời … đều là sự thật.
Mẹ cứ thế nhốt và em trong phòng chứa đồ, ba ngày ăn uống.
Em đói đến còn hình .
Toàn tiều tụy, hai má hõm sâu đáng sợ.
Đói đến mức gặm cả giấy vệ sinh trong phòng.
"Mẹ… xin … cho con ăn chút gì … con đói quá… con sắp c.h.ế.t đói …"
Mẹ đất, lặng lẽ những vết m.á.u cửa.
Không một lời.
"Không… còn xa mới đủ…"
Cả bà như phát điên.
Không bà lục ở một chiếc vòng chống tham ăn giống hệt của , đeo lên cổ .
" đói… chắc ăn trộm… … tham ăn…"
Bà lẩm bẩm như kẻ mất trí, do dự ấn nút.
Dòng điện dữ dội cuốn khắp cơ thể .
Bà co giật , ngã vật xuống đất.
Nước mắt trượt khỏi khóe mắt.
"Hóa đau như … Mặc Mặc… sai … con thể về …"
Em co rúm trong góc, run rẩy tất cả.
Em sợ.
Sợ tiếp theo là .
căn bản để ý em.
Đêm xuống, ngủ.
Nói là ngủ, bằng là ngất .
Em lảo đảo bò dậy.
Đói quá lâu, thể chịu nổi.
Em liều mạng bò tới cửa sổ.
Dùng hết sức mở .
Cả mất khống chế, lật nhào xuống.
thấy mặt em… là một tia giải thoát.
Ầm…
Cơ thể rơi xuống đất.
Máu văng tung tóe.
Dưới lầu mấy bà lão đang chuyện phiếm.
Em cứ thế từ trời rơi xuống.
Máu nóng b.ắ.n lên mặt họ.
Tất cả sững sờ.
Một bà phản ứng , hét lên.
Xe cứu thương tới, đưa em .
Có nhận mặt em, vẫn còn hoảng hồn :
"Không đứa con nhà Mã Thiến lầu ?"
"Tội nghiệt quá! Mấy hôm con gái lớn c.h.ế.t, hôm nay con gái nhỏ nhảy lầu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-da-deo-cho-toi-chiec-vong-chong-tham-an/chuong-6.html.]
Em c.h.ế.t.
nhiều chỗ gãy nát.
Tình trạng nguy kịch.
Bệnh viện cấp cứu nhiều , cuối cùng giữ mạng.
cái giá là… em trở thành thực vật.
Ba giường bệnh, nước mắt ngừng rơi.
Khóc , ông .
"Vậy cũng … cũng …"
Chưa đầy một tuần, hai đứa con liên tiếp xảy chuyện.
Tin tức lập tức ầm ĩ.
Mũi nhọn dư luận dồn .
Trên mạng cái gì cũng .
Cảnh sát nữa gõ cửa.
Lục khắp nhà thấy .
Cuối cùng ánh mắt dừng ở căn phòng chứa đồ khóa.
Mấy cảnh sát , phá cửa.
Mẹ dựa cửa sổ.
Đã còn ý thức.
Toàn lạnh ngắt.
Mẹ sáng nay.
Trước khi c.h.ế.t, bà như cảm ứng điều gì, ngẩng đầu đang lơ lửng.
"Mặc Mặc… sai … chuộc tội với con ?"
im lặng.
Vì gì.
Một từng khát khao tình đến , khi c.h.ế.t… thấu nhiều.
lặng lẽ gia đình tự tàn sát lẫn .
Chỉ vài ngày… tan nát.
Mẹ còn sức.
Bà cố hết lực nâng tay chạm .
"Mặc Mặc… nhớ con… mệt lắm… nghĩ tới nhiều chuyện… lúc con mới , đầu tiên con gọi là … khi đó bao… con nắm tay đáng yêu như … từ khi nào thành thế ? Đều là của … chính tay phá hủy tất cả…"
Cuối cùng, rưng rưng về phía .
"Mặc Mặc… nếu kiếp … con còn con của ? Mẹ sẽ dùng cả đời để chuộc tội…"
Chấp niệm tan.
cũng còn lý do ở nhân gian.
Linh hồn bắt đầu tiêu tán.
Nhìn một cái, đầu về hướng ngược .
Câu cuối cùng thấy là:
"Con sẽ tha thứ cho … đúng ?"
.
Mọi thứ… cứ giao cho thời gian.
Cảnh sát t.h.i t.h.ể .
Cuối cùng thở dài.
"Tạo nghiệt thật…"
Người đến nhận t.h.i t.h.ể cuối cùng là ba.
Chỉ mấy ngày, ông chứng kiến quá nhiều cái c.h.ế.t liên tiếp.
Tinh thần cũng rạn vỡ.
Nhìn t.h.i t.h.ể , ông .
"Cô chuộc tội với Mặc Mặc ? Chuộc tội của cô là c.h.ế.t ? Cô…"
Đêm đó, cuối báo mộng cho ba.
Trong mộng, với ba:
"Ba đừng buồn. Với con, lẽ là một sự giải thoát. Con vui vì đời con của ba. Con thật sự hối hận."
Mắt ba ngấn lệ, ông , đưa tay chạm mặt .
"Là ba bảo vệ con … là của ba… con đừng trách ba…"
lắc đầu.
"Không ."
"Ba, ba nhất định sống . Mang theo phần của con mà sống tiếp."
Ba bình tĩnh xử lý tang lễ của và .
Ngày hôm vẫn như thường.
Ông chủ chuyện, cho ông nghỉ vài ngày.
Ba lắc đầu.
"Không cần. để chìm trong công việc, như mới nghĩ tới những chuyện đó. hứa với con gái sẽ sống thật ."
HẾT