Mẹ Chồng Sao Bà Lại Như Thế [Thập Niên] - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:10:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

—— Hu hu hu, cô Du, cô đúng là vị hùng chuyên môn đến để giải cứu cháu!

 

Bà Lưu hỏi:

 

“Cách gì thế?"

 

Thành tích của Chu Tiểu Quả thì bà Lưu .

 

Lưu Hiểu Quân cũng ở trường tiểu học trực thuộc, cũng học lớp 5 nhưng cùng lớp với Chu Tiểu Quả.

 

Danh tiếng của Chu Tiểu Quả ở trường tiểu học trực thuộc lớn, thực sự là vì đây quậy phá kinh hoàng, là tấm gương phản diện cho tất cả giáo viên dạy bảo học sinh.

 

Kết quả là đầu là bờ, những còn quậy phá, nộp bài tập, đối đầu với giáo viên nữa, mà còn nỗ lực học tập, nghiêm túc trao đổi vấn đề với giáo viên, từ một học sinh dốt vọt lên thành học sinh giỏi, thứ hạng cứ thế mà tăng vù vù.

 

Nếu vì trường tiểu học trực thuộc chế độ thăng hạng mấy chục bậc là sẽ chuyển lớp, thì lẽ còn ở lớp của cô giáo chủ nhiệm Dương đây nữa .

 

Trường tiểu học trực thuộc vốn lớp 6, học hết lớp 5 là thể nghiệp lên THCS.

 

năm nay luồng gió cải cách chế độ giáo d.ụ.c thổi đến Sơn Trạch, tất cả các trường tiểu học ở Sơn Trạch đều đổi từ chế độ 5 năm sang 6 năm.

 

Học kỳ mới, Chu Tiểu Quả vẫn tiếp tục học sinh tiểu học.

 

Trường tiểu học trực thuộc vẫn lưu truyền giai thoại về Chu Tiểu Quả.

 

Cái tên Chu Tiểu Quả, ai ở trường từng qua cơ chứ.

 

Bà Lưu thường xuyên đưa đón cháu trai cũng chuyện, về bí quyết đằng sự đổi lớn lao của Chu Tiểu Quả, bà hỏi từ lâu .

 

Du Ái Bảo tiến lên:

 

“Thím chỉ cần..."

 

Cô ghé tai bà Lưu thì thầm một phương pháp, gần như chẳng khác gì cách Chu Tiểu Quả gài bẫy lúc đầu.

 

Mắt bà Lưu ngày càng sáng, gật đầu lia lịa, thu chiếc roi trúc, với thằng cháu đang lấm lét thò đầu ngóng đằng :

 

“Ấy, Hiểu Quân, đây đây, bà nội đ-ánh cháu nữa.

 

Trước đây là của bà, bà chắc chắn sẽ sửa!"

 

Lưu Hiểu Quân trợn tròn mắt, thể tin nổi.

 

Sau đó Du Ái Bảo với vẻ mặt khâm phục, giơ ngón tay cái lên:

 

“Cô Du, quả nhiên hổ danh là cô!"

 

Dưới ánh mắt cảm kích tiễn đưa của Lưu Hiểu Quân, Du Ái Bảo thong thả về nhà.

 

À, là một ngày giải cứu học sinh tiểu học chán học.

 

Giá trị công đức +1 +1 +1 +1 +1...

 

Ngày hôm nay định sẵn là một ngày bình thường.

 

Chập tối, Chu Đại Mỹ cuối cùng cũng dẫn Chu Tiểu Quả về nhà.

 

Chu Tiểu Quả vẻ mặt đắc ý, Chu Đại Mỹ vẻ mặt hỉ hả.

 

Thấy Du Ái Bảo, Chu Đại Mỹ nhịn vỗ tay:

 

“Chị Ái, chị , hôm nay Tiểu Quả vẻ vang cho nhà đấy!"

 

“Sao thế thế?"

 

Hôm nay Chu mẫu , chuyên môn ở nhà nấu cơm đợi họ về.

 

Nghe vội vàng sán gần.

 

Chu Tiểu Quả phẩy tay:

 

“Đừng kiêu ngạo, chuyện nhỏ thôi mà!"

 

cái cằm hất lên thật cao.

 

Hóa , trường tiểu học trực thuộc kiểm tra bài tập hè.

 

Sau khi bài tập của tất cả học sinh nộp lên, các giáo viên tiên lật nhanh qua.

 

Những quyển trang trống thì để một bên, trống nhiều thì để một bên nữa, gần như gì hoặc để trắng thì vứt sang bên .

 

Những quyển đầy đủ thì để riêng bên cạnh .

 

Mỗi lớp ba bốn mươi học sinh, hơn hai mươi em đầy đủ, nhưng trong đó một em chữ cẩu thả, càng về chữ càng như bay khỏi trang sách, rõ ràng là chép bài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-chong-sao-ba-lai-nhu-the-thap-nien/chuong-221.html.]

 

Cuối cùng chỉ còn năm sáu quyển nắn nót từng nét một.

 

Trong đó quyển của Chu Tiểu Quả.

 

Dĩ nhiên, nghiêm túc bài tập hè là việc nên , thể khen ngợi nhưng vẫn đến mức vẻ vang cho gia đình.

 

Nguyên nhân ở chỗ khi các giáo viên chuyên môn đối chiếu đáp án để sửa thì phát hiện tỉ lệ chính xác bài tập của Chu Tiểu Quả đạt tới 99,9%!

 

Du Ái Bảo nhịn xen :

 

“Vậy 0,1% còn sai ở ?"

 

Bài tập hè của lũ trẻ nhà cô đương nhiên là tỉ lệ thành và chính xác đều cao.

 

Trong nhà một giáo viên như cô, hằng ngày cô cũng việc gì , sẽ giúp chúng kiểm tra xem bài tập ngày hôm sai chỗ nào , nếu sẽ chỉ để chúng sửa .

 

đích kiểm tra từng bài một mỗi ngày , thể còn sai sót !

 

Một Du Ái Bảo cả đời hiếu thắng tỏ vẻ phục!

 

Chu Đại Mỹ nghẹn lời một lát, :

 

“Có một chữ, ở giữa lẽ ba nét gạch ngang, nhưng Chu Tiểu Quả chỉ hai nét."

 

Du Ái Bảo phục:

 

“Chữ nào?"

 

“..."

 

Chu Đại Mỹ lấy giấy b.út , một chữ sổ tay.

 

Du Ái Bảo , định bảo chữ chẳng chỉ hai gạch ngang thôi .

 

Sau đó, một luồng sáng trắng xẹt qua não.

 

, một chữ trong sách giáo khoa ở đời sửa đổi nhiều.

 

Đừng là thừa một nét thiếu một nét.

 

Ngay cả cách phát âm đổi lớn cũng đầy rẫy đấy.

 

Trước đây thế nào, quả thực ngoài phạm vi kiến thức của Du Ái Bảo...

 

Du Ái Bảo khỏi cảm thấy may mắn, may mà bài tập hè của chúng phiên âm, nếu tỉ lệ sai còn cao hơn...

 

Chu Tiểu Quả hề phát hiện đó là chữ do Du Ái Bảo dạy, chỉ tưởng là lúc đó thiếu một nét, để tâm :

 

“Không ạ, chắc là sót thôi, cháu sẽ kiểm tra kỹ hơn."

 

Du Ái Bảo nghiêm túc gật đầu:

 

“Nói đúng đấy."

 

Sau đó thản nhiên dời mắt chỗ khác.

 

Hôm nay Chu Tiểu Quả trường khen, về đến nhà Chu mẫu khen ngợi hồi lâu.

 

Đến cả Du Ái Bảo cũng biểu hiện, từ trong túi lấy hai đồng tệ:

 

“Giỏi lắm, đây là phần thưởng cho cháu."

 

Hai đồng tệ là tiền sinh hoạt phí một tuần của Chu Tiểu Quả.

 

Du Ái Bảo tiền, và về mặt vật chất cô cực kỳ hào phóng, những cuốn tập vẽ mấy chục tệ mua là mua, tài liệu học tập vài trăm tệ cũng chớp mắt mà chuẩn cho chúng, nhưng tiền sinh hoạt phí cho lũ trẻ thì cực kỳ keo kiệt.

 

lũ trẻ hình thành thói quen tiêu xài hoang phí, thậm chí là coi trọng những đồng tiền lẻ.

 

Thực Du Ái Bảo lo xa quá .

 

Hai đồng tệ cũng đủ khiến Chu Tiểu Quả ngạc nhiên vui sướng khôn cùng.

 

Hai đồng tệ đấy, bây giờ Chu Tiểu Quả mỗi ngày đều ăn cơm ở trường, phiếu ăn đều mua sẵn từ .

 

Đồ dùng học tập đây là mua trực tiếp cho hai chị em, nhưng bây giờ Du Ái Bảo mở một tiệm tạp hóa, tiệm tạp hóa ngay cổng trường thì đúng là cái gì cũng bán.

 

Trong đó quà vặt và đồ dùng học tập chiếm đa , cần cái gì chỉ cần với Du Ái Bảo một tiếng là thể tiệm lấy từ chỗ bà ngoại.

 

Mỗi tháng đều quần áo mới, giày mới vặn.

 

Ngay cả quà vặt, mỗi ngày Du Ái Bảo đều lấy một ít ở tiệm mang về cho hai chị em chia ăn.

 

 

Loading...