Đinh Tuyết:
“Nhan Nhan ăn , đợi Nhan Nhan lớn lên mới ăn."
Bé Nhan Nhan tức giận cau mày, cho ăn, còn học Nhan Nhan ngọng, đáng ghét!
Đinh Tuyết mãn nguyện, sinh con mà để chơi thì đúng là phí công sinh.
Mặc dù dạo phố đông đến mức chen như Du Ái Bảo thấy ở kiếp , nhưng cũng là ít, Đinh Tuyết dám để con xuống tự , sợ mải chơi để lạc con, bắt trộm mất thì khốn.
Du Ái Bảo tạm thời gì mua, thỉnh thoảng thể giúp bế con một lát.
Đứa trẻ hai tuổi nhẹ, nhưng Du Ái Bảo sức lực lớn gì, bế mười mấy phút là bắt đầu thấy chịu nổi, một bé gái thơm tho mềm mại nhường , nếu ghế bế thì cô bế bao lâu cũng .
Tiếc quá, sức, chỉ đành phiên với cô Từ.
Đinh Tuyết gì mua, cô Từ thì nỡ tiêu tiền, khí của ba lớn và một đứa trẻ khá là .
“Ơ, trông quen quen."
Cô Từ liếc thấy một bóng dáng quen thuộc, đầu kỹ, trợn tròn mắt, chọc chọc vai Du Ái Bảo:
“Cô Du, chẳng là nhà cô ?"
Lòng Đinh Tuyết thắt một cái, cũng đầu theo Du Ái Bảo, thấy phía một nam một nữ cùng , trông quen là một cô gái trẻ trung xinh .
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cô tức giận :
“Cô Từ, cô thế cứ tưởng..."
Câu phía thốt .
Đinh Tuyết mới trải qua chuyện gia đình hòa thuận, cô Từ đột nhiên , cô còn tưởng cô Từ thấy đàn ông nhà cô Du cùng phụ nữ khác.
Cô Từ ngơ ngác:
“Làm... ?"
Du Ái Bảo :
“Không gì, cô Đinh trí tưởng tượng phong phú chút thôi."
Dường như nhận đang , cô gái đầu , thấy Du Ái Bảo thì vui mừng vẫy tay:
“Chị Ái!"
Chính là Chu Đại Mỹ.
Du Ái Bảo:
“Là nhà , hai cứ dạo , qua đó xem ."
Ánh mắt hóng hớt của Đinh Tuyết hiện rõ mồn một, nhưng Du Ái Bảo rủ cô cùng, cô đành thầm với cô Từ:
“ nhớ nhầm thì đây chính là con gái nuôi mà chồng cô Du nhận nuôi đây đúng , đến văn phòng tìm cô Du ."
Cô Từ gật đầu.
Đinh Tuyết:
“Người đàn ông bên cạnh cô bé là ai thế, lẽ là bạn trai cô bé ?"
Cô Từ tiếp tục gật đầu:
“Có thể lắm."
Thế là hai vị giáo viên với những giá trị quan khác cùng để lộ một vẻ mặt khó hiểu.
Đinh Tuyết:
“Cái chiều cao bình thường, ngoại hình bình thường, khí chất cũng bình thường, theo đuổi con gái nuôi nhà cô Du nhỉ?”
Cô Từ:
“Cái quần áo bình thường, đồng hồ bình thường, khí chất cũng bình thường, theo đuổi con gái nuôi nhà cô Du nhỉ?”
“Chị Ái, chị ở đây, em mới thấy chị còn tưởng là nhầm!"
Gặp Du Ái Bảo ở đây, Chu Đại Mỹ cũng vui mừng.
“Đại Mỹ, đây là..."
Thanh niên bên cạnh Chu Đại Mỹ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-chong-sao-ba-lai-nhu-the-thap-nien/chuong-118.html.]
“À, để em giới thiệu với , đây là chị Ái nhà em, cứ gọi là chị Du ."
Gọi “chị Ái" “chị Bảo" thì thiết quá, hợp.
Chu Đại Mỹ giới thiệu với Du Ái Bảo:
“Chị Ái, chính là Trần Tự mà em kể với chị đây."
Du Ái Bảo Trần Tự một cái, gật đầu:
“Chào ."
Sau đó dời mắt chỗ khác, vẻ mấy hứng thú.
Trần Tự đến nỗi tệ hại như Đinh Tuyết và cô Từ chê bai, ngược , ngoại hình thể coi là thanh tú, sạch sẽ, cao 1m78, chiều cao thực khá cao , ít nhất đối với Du Ái Bảo là thực sự cao.
Trang phục bình thường, đồng hồ chắc cũng mua hai ba trăm tệ, giày mới tinh, loại rẻ tiền.
Trần Tự và Chu Đại Mỹ là bạn học đại học, theo đuổi cô hai năm, đó hề mập mờ tin đồn gì với các cô gái khác, nếu thang điểm là một trăm thì trừ điều kiện gia đình, chỉ tính điều kiện cá nhân, Cận Tu chín mươi mốt điểm, còn Trần Tự lẽ bảy mươi lăm điểm.
Số điểm Trần Tự mất ở ngoại hình mà Đinh Tuyết đ-ánh giá cao, và gia thế mà cô Từ đ-ánh giá cao.
Vế —
Cô Từ:
“Sao con cái nhà giàu cứ thích hạ thế nhỉ?"
Hạ với trai thì thôi , ví dụ như Đinh Tuyết.
Còn Chu Đại Mỹ là vì cái gì?
Đinh Tuyết ngập ngừng một lát:
“Chắc là... vì tình yêu chăng?"
Bên , Trần Tự khi phận của Du Ái Bảo thì trở nên gò bó hơn hẳn:
“Chào chị Du, em là, khụ, em là bạn trai của Đại Mỹ."
Nửa câu giọng nhỏ, đôi gò má trắng trẻo ửng hồng.
Chu Đại Mỹ thì hào phóng, thấy gì ngại ngùng, từ khi đồng ý lời theo đuổi của Trần Tự, cô từng nhắc đến sự hiện diện của với gia đình, cả nhà đều đến Trần Tự.
Ấn tượng về cũng khá .
Dù thì chỉ đồng nghiệp của Du Ái Bảo nhận Du Ái Bảo giàu, cho rằng nhà họ Chu cũng giàu.
Còn nhà họ Chu tự chuyện nhà , nhà cũng chỉ , Trần Tự là , cảnh gia đình cũng tương đương nhà , coi như là môn đăng hộ đối.
“Dạo em đang bận ?"
Chu Đại Mỹ:
“Dạo áp lực lớn, sắp nghiệp , bây giờ hủy bỏ chế độ bao phân phối việc nghiệp nên tự tìm việc."
Du Ái Bảo:
“...
Cho nên tìm đến tận đây?"
Phố Cổ Kiều trường mẫu giáo trường tiểu học, hoặc là trường trung học nào ?
Chu Đại Mỹ ngượng ngùng:
“Chủ yếu là áp lực lớn quá nên ngoài dạo cho khuây khỏa."
Du Ái Bảo nghĩ một lát, với tư cách là kế độc ác, những lời khiến vui chắc chắn thể thiếu .
Cô kéo cô bé một góc, :
“Có những chuyện chị cũng nhiều, buổi tối về trường sớm, ở bên ngoài với khác giới quá muộn, điểm em chứ?"
Loại lời mấy , đặt lên bất kỳ đứa trẻ nào cũng thể khiến chúng thấy hổ và phản cảm.
Tuy nhiên, phản ứng đầu tiên của Chu Đại Mỹ là:
nữa nữa , đúng như em trai , “sự phân liệt nhân cách của kế" xuất hiện .
Phản ứng thứ hai là cảm động.
Vị trí của Chu Đại Mỹ và Chu Nhị Hằng trong nhà họ Chu khó xử, Chu Hoài Thăng với tư cách là bố nuôi thì thời gian quản, hơn nữa tuổi tác chênh lệch quá lớn với Chu Đại Mỹ nên cũng tiện quản, dễ gây lời tiếng .