MẸ CHỒNG NHÒM NGÓ CỦA HỒI MÔN - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-07 05:03:24
Lượt xem: 103
Thành bao lâu, chồng đột nhiên bảo bà quen với cuộc sống huyện, về quê.
Bà là kẻ ngay đêm đầu tiên về dâu đòi giữ hộ của hồi môn, giờ dễ dàng bỏ cuộc như ?
Nhất định là điều gì khuất tất.
chợt nhớ đến một câu chuyện cũ: Mẹ chồng và nàng dâu cùng m.a.n.g t.h.a.i một lúc, bà về quê sinh nở chờ nàng dâu vượt cạn xong thì tay hại c.h.ế.t đứa bé, lấy con tráo để con của nàng dâu.
Tuy tướng mạo bình thường nhưng trí nhớ .
Năm mười bốn tuổi, lúc lên núi cắt cỏ, vô tình cứu một đạo sĩ.
Thực , đó chỉ vì đói quá mà ngất thôi.
Về , vị đạo sĩ kể cho một câu chuyện:
"Có một cô gái khi lấy chồng, chồng và nàng đều hỉ sự cùng lúc. Nàng hề chuyện của chồng, còn bà lấy cớ cần về quê nghỉ ngơi để âm thầm sinh con. Nàng sinh con huyện, chồng liền bảo lên chăm cháu để nàng . thực chất, bà dìm c.h.ế.t đứa con của nàng, bế con sang giả cháu nội. Nếu ngươi là cô gái đó, ngươi sẽ gì?"
Lúc xong, bàng hoàng cả :
"Tại chồng ? Cùng nuôi nấng ?"
Đạo sĩ đáp: "Nếu đứa con của chồng cũng là của con trai bà thì ?"
Câu như sét đ.á.n.h ngang tai khiến đầu óc đau nhức. Trên đời hạng súc sinh vô liêm sỉ đến mức ?
An Nhu Truyện
Không, oan cho súc sinh quá, súc sinh cũng chẳng chuyện tày đình như !
Trong thôn nhà nọ nuôi một con ngựa cái, mang phối giống khắp nơi , bèn bịt mắt nó cho phối với chính con trai nó. Xong việc, chủ nhà đắc ý tưởng nên tháo băng bịt mắt . Nào ngờ, con ngựa phát hiện sự thật liền hí vang một tiếng đầy đau đớn lao thẳng khỏi làng, gieo xuống vực sâu tự sát!
Lúc đó trả lời thế nào nhỉ?
bảo vị đạo sĩ rằng lòng cứu ông, ông kể chuyện kinh tởm để sỉ nhục ?
Đạo sĩ chỉ đầy thâm ý, buông một câu: "Tất cả đều là duyên phận."
Vừa , khi chồng bảo về quê, hiểu chợt nhớ đến chuyện của ba năm .
Vì để tướng công tiện đường đèn sách, chúng cưới xong từ thôn dời lên huyện, thuê một căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Gia đình ba chúng tạm thời định cư tại đây.
Mẹ chồng tên Thường Quế Anh. Trong mắt , bà là khắc nghiệt, tính khí thất thường, nhưng việc bà một một nuôi con khôn lớn, còn lo cho con ăn học thành tài quả thực khiến nể phục.
Phụ của Phùng Ngọc Lang mất từ khi mới lên ba.
Họ Phùng ở địa phương cũng là một gia tộc lớn. Dù phụ mất sớm nhưng trong tộc ai ức h.i.ế.p góa con côi, nhờ mấy sào ruộng và sự hỗ trợ của tộc nhân mà Phùng Ngọc Lang vẫn thể học.
Chỉ là chuyện hôn sự của mấy suôn sẻ, mãi đến năm mười bảy tuổi mới đính hôn với . Đầu năm nay mới thành , tính cũng mới nửa năm.
Phùng Ngọc Lang là ít , cũng chẳng kẻ chuyện. Trước khi cưới cảnh góa con mọn, chồng khó chiều, nhưng cũng quá để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-chong-nhom-ngo-cua-hoi-mon/chuong-1.html.]
Của hồi môn của khá dư dả.
Tuy cũng là con nhà nông nhưng và đại tẩu quan hệ . Lấy Phùng Ngọc Lang là học thức, xem như lấy cao hơn tầm , tẩu tẩu sợ chịu thiệt nên chuẩn đồ cưới chu đáo, ngoài ruộng đất thì thứ gì cũng .
Cộng thêm phần của cha và quà cáp của láng giềng, của cải của phong phú hơn hẳn những nhà nông bình thường.
Thế nên ngay ngày đầu về nhà chồng, nương mở lời đòi quản lý của hồi môn giúp .
giả vờ như thấy tìm cách lảng cho qua chuyện.
hạng như bà , một khi nhắm tới thứ gì thì dễ dàng bỏ qua?
Đêm tân hôn, Phùng Ngọc Lang vén khăn trùm đầu xong lạnh lùng bảo sách, rõ ràng là dằn mặt .
Ngày thứ hai nhận họ hàng trong tộc, mặt đông đủ , chủ động đưa tờ danh sách hồi môn cho nương:
"Hôm qua nương lo lắng con dâu còn trẻ non , quán xuyến nổi của hồi môn. Tuy con để nương vất vả nhưng cũng thức đêm thu xếp xong xuôi. Những thứ nay đều do con tự quản lý, các cửa tiệm trấn cũng do con tìm thuê, nay khéo đều đến hạn cả. Nương chịu khó trông nom giúp con nhé."
Giọng nhỏ, ngay trong buổi nhận nên sự việc diễn đột ngột.
Mọi đều im bặt, dồn ánh mắt về phía nương .
Bà chỉ còn nước gượng : "Tiểu Tiên thạo việc thế nào nương còn lạ gì, nương chỉ đùa thôi. Đồ cưới của con thì con cứ tự giữ lấy, nương chỉ ruộng chứ gì mấy việc ."
lập tức đưa tờ đơn cho tộc trưởng: "Tộc trưởng gia gia, nương con sợ vất vả, là phiền trông nom giúp con ?"
Tộc trưởng gần sáu mươi tuổi, vội vàng xua tay: "Nhà họ Phùng chúng cái lệ đó. Con dâu nhà ai nấy đều giỏi giang, tự quản lý cả, chuyện đó ."
Vừa , ông lườm Thường Quế Anh một cái sắc lẹm.
Cái tiếng mà truyền ngoài, e là con em họ Phùng lấy vợ sẽ gặp muôn vàn khó khăn.
Về đến nhà, Phùng Ngọc Lang vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt với . Hai con họ nấu cơm ăn riêng, chẳng thèm gọi với nửa lời.
lẳng lặng dọn dẹp đồ đạc của , càng nghĩ càng thấy uất ức.
Ngày thứ ba là ngày mặt, thấy Phùng Ngọc Lang ý định cùng, tự thu xếp hành lý để về nhà đẻ.
thuê một chiếc xe bò trong thôn, lỉnh kỉnh đồ đạc chuẩn lên đường thì Phùng Ngọc Lang bỗng lầm lì tiến gần.
Xem cũng sợ điều tiếng, sợ cùng vợ ngày mặt thì sẽ mất mặt.
Trong bếp nhà đẻ, kể chuyện rơi nước mắt với đại tẩu. Tẩu tẩu lau nước mắt cho hiến kế: Chi bằng bỏ tiền , theo Phùng Ngọc Lang lên huyện ở để chăm lo việc ăn ở cho , đỡ ở nhà đối mặt với chồng cả ngày.
Lúc về, chị còn đưa cho một sấp vải màu chàm, bảo là quà đáp lễ cho nương, nhưng đó là họ đang tạo điều kiện cho giữ thể diện.
thấy ý kiến , bèn bàn bạc với khi về nhà.
Nghe thấy bỏ tiền thuê nhà huyện, Phùng Ngọc Lang quả nhiên đồng ý ngay, tối đó còn như ban ơn mà chịu ngủ cùng .