Bốn đều bắt đầu ăn ý bóc bưu kiện, ai thêm lời nào, đều tranh thủ từng giây từng phút bóc bưu kiện.
Chẳng mấy chốc thùng giấy chất thành từng đống cao!
"Vòng tay Cartier." Vương Bình bóc một bưu kiện vui sướng , đó lập tức đeo chiếc vòng lên cổ tay .
Chiếc vòng hề rẻ, ít nhất cũng bằng sinh hoạt phí một năm của cô , thế mà sinh viên khác tùy tiện mua một chiếc.
bây giờ cô tốn một xu cũng thể , trong lòng Vương Bình sướng rơn.
Tân Lê ở bên cạnh thấy khẩy một tiếng, : "Hờ... đây nghèo kiết xác chắc đeo nổi nhỉ?"
"Tân Lê! Cô!" Vương Bình thấy lời trào phúng của Tân Lê, đỏ mặt, xông lên đ.á.n.h với Tân Lê.
Mặc dù dị năng của cô bằng Tân Lê, nhưng cô từ nhỏ việc đồng áng, thể lực, sức chịu đựng đều hơn những khác nhiều, so với loại phú nhị đại như Tân Lê thì càng cần , nếu thực sự đ.á.n.h , Vương Bình tuyệt đối áp đảo.
Đây cũng là lý do tại Vương Bình thể sống sót đến bây giờ.
"Vương Bình, bên ngoài tang thi vẫn đang gầm gừ, tìm vật tư là chuyện lớn!" Dương T.ử Nghị nhíu mày, kéo Vương Bình bất mãn .
Con nhỏ não ?
"Gào gào gào..."
Lúc tang thi bên ngoài, gầm gừ vài tiếng...
Tân Lê tiếp tục khịa Vương Bình nữa mà tiếp tục cầm d.a.o bóc bưu kiện.
Nếu ánh mắt lực sát thương, thì e là Tân Lê Vương Bình đ.â.m thành cái sàng ~.
Vương Bình hung hăng lườm Tân Lê hai cái, thầm c.h.ử.i rủa trong lòng vài câu, bắt đầu bóc bưu kiện.
Chẳng mấy chốc, Vương Bình đeo khuyên tai, dây chuyền vàng, còn cả nhẫn.
Dương T.ử Nghị cũng tránh khỏi việc tìm một bộ quần áo hàng hiệu, quần áo Adidas bình thường căn bản mua nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-bau-mang-theo-khong-gian-nuoi-con-o-tan-the/chuong-31.html.]
Bây giờ cũng một bộ, còn cả giày thể thao hàng hiệu...
Vương Bình tìm một đôi giày hàng hiệu, cô luôn thích, vốn dĩ tích cóp tiền mấy tháng trời mua đôi giày , đôi giày là giày Panda đang hot, nhưng cô xem xem vẫn nỡ mua...
Vương Bình xỏ chân thử, phát hiện giày rộng, nhưng cô vẫn cởi ...
Lâm Hạ Cẩm và Tân Lê cũng bóc ít đồ hiệu, nhưng Lâm Hạ Cẩm và Tân Lê dường như đều quan tâm.
Lâm Hạ Cẩm vốn dĩ hứng thú với hàng hiệu, đồ đạc cô thích, thoải mái là .
Đắt cô cũng mặc , rẻ mà thoải mái cô cũng mặc .
Có thể đồ lót của cô lên tới 1000 tệ, giày đến 100 tệ đều là chuyện thường tình.
Tân Lê là phú nhị đại, mua đồ cầu gì khác, chỉ cần đắt! bây giờ đồ đắt tiền cũng chẳng tác dụng gì!
Cô từng ở một trong tòa nhà giảng đường, chịu đói hai ngày hai đêm, cái mùi vị đó quả thực quá khó chịu!
Nếu cô mạng lớn tuyệt, e là cô thực sự c.h.ế.t !
Tân Lê và Lâm Hạ Cẩm tìm đều là thức ăn, những thức ăn thể mua mạng đều là loại để lâu.
"Đồ hộp trái cây! Là đồ đấy, chỉ là nặng quá thôi!" Tân Lê thở dài .
" mà, bây giờ chúng thể tiêu diệt nó!" Tân Lê , bên trong 6 lọ đồ hộp trái cây.
Cô và Lâm Hạ Cẩm mỗi ba lọ, Lâm Hạ Cẩm l.i.ế.m môi, cô bây giờ quả thực thấy đói .
Cô bây giờ cảm thấy chỉ đồ ngọt mới khiến cô dễ chịu hơn, thậm chí sức lực sẽ lớn hơn một chút?
Chẳng mấy chốc Lâm Hạ Cẩm ăn liền ba lọ đồ hộp trái cây, Tân Lê ăn một lọ là gần no khó tin Lâm Hạ Cẩm...
"Cậu, ăn nhanh thế? Hơn nữa cảm giác vẫn ăn no..." Tân Lê dáng vẻ thòm thèm của Lâm Hạ Cẩm.